Vỡ mất rồi anh ạ!
Tất cả đã vỡ òa.
Em tiếc vì anh đã nói ra...
Em hiểu và trân trọng những gì em nhận được.
Nhưng, giá anh có thể kiềm lòng giữ lại...
Giá anh có thể để nó qua đi, nhẹ nhàng như đã đến...
"Em hiểu!". Thế không đủ sao anh?
Ờ thì phút xao lòng, ai mà chẳng có! Nhưng nếu anh giữ lại đâu đó, dù một góc nhỏ nhoi thôi, em cũng thấy ấm lòng.
Anh rồi sẽ tiếp tục những chức phận của mình. Em, bước tiếp những đoạn đường cần bước. Hãy lặng yên dõi bước nhau đi, cầu cho nhau yên lành, hạnh phúc. Sao không là thế, hở anh?
Nói làm gì, khi cả anh và em đều hiểu không có lối ra nào cho con đường phía trước?
Anh có nơi cần anh quay về.
Anh muốn quay về.
Em muốn anh quay về... nơi chốn của riêng anh.
Anh nghĩ điều gì khi quyết định nói ra?
Tiếp tục ư?
Hơn ai hết, anh hiểu rằng "nơi bắt đầu chính là nơi kết thúc..."
Em cũng biết rằng, nhiều hơn thế, sẽ chẳng còn vui!
Chắc anh đã nghĩ nhiều trước khi bày tỏ. Nhưng có cái nghĩ nào, anh nghĩ cho em?
Anh muốn biết em tìm kiếm điều gì ư?
Chẳng có gì cao xa, bởi em cũng chỉ nhỏ nhoi và hài lòng với những điều giản dị
Nhưng anh không phải người mang lại điều giản dị em mong.
Vậy thì, nói ra để làm gì hả anh?
Lời đã nói như mũi tên đã bắn. Em không thể vờ như chưa nghe thấy bao giờ.
Thế nên...
Vỡ mất rồi, anh biết không anh?
Không có gì là tuyệt đối. Vỡ hay lành, nguyên vẹn hay méo mó cũng chỉ là những phạm trù trống rỗng.
Trả lờiXóaCái chính là người có chấp nhận được nó không?
Vạn vật vốn thế, rùi sẽ có lúc vỡ òa theo thời gian, nói cách khách thời gian sẽ làm vỡ òa tất cả.
Biết chấp nhận biết trân trọng và biết hàn gắn thì vạn vật đó mới nhìu ý nghĩa.
Biết chưa hết là mọi việc sẽ chưa hết.
Tin đã rồi thì mọi việc cũng rồi.