Hehe... hôm nay đọc Blog của Boong, thấy bạn để tâm luận đến sự đi đường. Rứa là nhờ trời HN mưa đến mấy triệu hạt mà Boong nhà ta "ngộ" ra "chân ný". híhí...
Tớ cũng thế thui, nên từ lâu rùi, tớ có thói quen thay đổi con đường đến trường, đến công sở và đường về nhà mỗi ngày. "Đường nào cũng đến La Mã", hehe... nhưng mà cuộc hành trình ở mỗi con đường sẽ khác. Khác cả thời gian lẫn không gian. Đôi khi có những chuyện dọc đường khá thú vị, hoặc cũng có thể là chuyện "cười ra nước mắt". Nhưng chả sao. Boong nhở! Cứ đi, sẽ tới.
Đường vào nhà ta phải qua một cái chợ. Chợ! Ai cũng biết thế nào rồi đấy. Song, riêng cái chợ này sầm uất cả ngày lẫn đêm. Đôi khi quá vội vã, tìm cách len lỏi vào những ngõ ngách vòng vèo để vọt cho lẹ. Nhưng có khi đãng trí, đi thẳng vào giữa cái sự xô bò, hỗn độn ấy, bóp còi toe toe mà chả thấy ai nhường đường. Ô hay, sao họ vô lý thế nhỉ? Dù sao thì đây cũng là đường mà. Họ không thương mình thì cũng nên thương lấy cái thân họ chớ. Chắc chưa nghe cái vụ người đi ô tô hai cẳng cũng bị truy tố về tội cản trở giao thông? Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Rồi cũng là ta, một hôm đẹp trời và rỗi rãi, tha thẩn "bước chân về giữa chợ", để cảm nhận mình đang "sống", để thấy mình "đời" hơn. Nhưng thật nực cười cho cái kẻ nào chạy xe phía sau cứ bóp còi inh ỏi. Người đâu vô lý thế? Có biết đây là đâu không? Chợ đấy! Không phải đường độc đạo nhà anh đâu, nhá! Đường đi qua chợ thì phải kẹt, phải chậm,phải... đủ thứ. Muốn nhanh sao không tìm đường khác mà đi?
Lại là ta, một bữa tốt giời, cố tình cho xe chạy vào khúc đường "chợ búa", để góp thêm vào con... đường - chợ vốn xô bồ, hỗn độn ấy một chút xô bồ, một chút hỗn độn. Để được thấy một số điều mà ai kia không muốn mình trông thấy. Một bà bán bưởi đang hì hục cắm cái cành bưởi non vào cuống một trái bưởi đã hái từ lâu. Rồi một hôm khác, một bà khác vội vã nhặt mấy ổ bánh mì đang... tọa lạc dưới mặt đường đầy chất "chợ", phủi sơ vài cái rồi cho vào tủ kính, sẵn sàng phục vụ khách. (Tự hỏi sao bả không thổi vài phát rồi quay ổ bánh mì mấy vòng nhể? Như vậy có phải vệ sinh hơn không? Vì bọn vi trùng, virus, vi khuẩn bị chóng mặt, chúng sẽ buông tay khỏi ổ bánh thôi, chứ phủi chưa chắc sạch!)
Hehe... Biên Hòa vốn nhỏ, chạy loanh quanh một hồi đã giáp vòng thành phố. Song, cũng đủ để nhận ra vài điều, về đường và đời, về ta và người.
Ăn theo bạn Boong một chút dzậy thui. Hì...