Thứ Hai, 18 tháng 12, 2006

Vua "phuc hoi nhan pham" xong

Tình thương mến thương...


!Suýt nữa thì tớ ở lại luôn Bình Đức rùi. Hic... Đây không phải lần đầu tiên tớ đến trại cai nghiện. Dĩ nhiên, không phải lần đầu tiếp xúc người nghiện. Đáng nói là lần nào tớ cũng được các anh... học viên chọn mặt gửi.. bầu tâm sự. Mà tâm sự của học viên lúc nào cũng ăm ắp như nước đại dương, như cát sông Hằng, như sao trên trời, như...


Không sợ nhưng cũng phải "thủ" . Dzậy mà rốt cuộc nửa đêm thằng nhỏ cũng bò vào: "Chị T bỏ em!". Hix! Lạy Chúa! Adiđà Phật! Lạy đấng Alla! Sáng mới biết. Thật ngại vì làm phiền mọi người wá!


May mà mình ngủ. Và nó cũng không thấy mình. Nếu không, chắc, tên đề bảng... danh sách học viên cai nghiện wá!


Chiến lợi phẩm: Nửa sàng khôn!


Bình Phước tổ chức hội trại không chu đáo, nhất là cái cô "giao phối viên" wá tệ! Hai ngày gắn bó với đoàn ĐNRTV mà rốt cuộc chẳng... giao phối được miếng nào!


Nhưng cũng vui! là anh em trong nhà vui với nhau! Coi như một dịp xả xì- trét, và cũng hiểu anh em mình hơn!


Chuyến đi mang lại đầy đủ các cảm giác: vui mừng, hồi hộp, "xung xướng" và cả lo sợ nữa.


Rồi cũng kết thúc tốt đẹp cả. Chỉ có cặp giò là phẫn nộ... Phải chi lên đến đỉnh Bà Rá thì cũng cam. Đằng này:


"Đèo cao thì mặc đèo cao


Nhưng mà cao wá thì ta đi dzìa"


Đau chân một cách hết sức lãng xẹt!


Học được nhiều thứ. Chỉ cái cách tổ chức thiếu... tổ chức của Bình Phước là không học. Được nửa sàng khôn!


Hội ngộ cố nhân!


Đúng như dự đoán. Bạn T-rrrrrung Tính cũng có mặt. Dạo này bạn đẹp giai, phong độ hẳn. Một mình một máy, bạn ngang dọc khắp hội trại trông thiện nghệ ra phết!


Lâu ngày gặp lại. Biết bạn vừa vô biên chế vài ngày. Mừng bạn một chén đắng. Đắng thật. Và cay nữa...


Thật sự là liều! Lần đầu tiên uống nhiều như vậy mà vẫn bình yên vô sự. Hú hồn! Té ra lâu nay cũng có tài năng tiềm ẩn mà không biết.


Bạn và cả đoàn của bạn không sang trại mình giao lưu gì sất. Mình cũng ngại. Thấy bạn bận wá mình cũng ngại hỏi nhiều. Thật ra muốn hỏi lắm nhưng cũng chẳng biết hỏi bạn cái gì. Thật tệ!


Hạnh ngộ tri âm


Lại gặp cả anh Hà Đình Nguyên. Anh hát toàn nhạc chế. Không lạ mà vui!


Tối anh hát say sưa. Một tay ở Đài Bình Phước tưởng mình không biết anh nên hết lời ca ngợi về anh với mình. Mình cười, hát theo anh.


Sáng, sau sự cố mất ngủ. Bò ra xe thấy anh ngồi lù lù trong đó. Ai cũng ngủ. Anh không ngủ. Mình không ngủ!. Vui miệng ngâm nga:


"Bỗng thấy yêu miền Trung như hơi thở


Vì biết rằng nơi đó đã sinh anh"


Lúc xuống xe, anh nhìn kỳ lạ. Vào Mỹ Lệ ăn sáng xong, anh gọi giật lại xin địa chỉ gửi ấn phẩm!


!