Thứ Ba, 20 tháng 3, 2007

Lạ!

Hôm nay bạn gọi điện hỏi thăm ta. Lạ!

Càng đáng ngạc nhiên khi bạn có nhã hứng tâm sự với ta.

Hèn gì mà chiều nay Biên Hòa bỗng trút một trận mưa tầm tã.

Thật khó có thể tưởng tượng rằng một phút giây nào đó, bạn lại nhớ rằng, bạn còn có một người bạn là ta.

Không dưới một lần ta ngồi khóc vì bị tổn thương trong tình bạn. Nhưng với bạn thì không. Bạn chưa bao giờ khiến ta phải khóc. Nhưng bạn để lại trong ta sự hụt hẫng và quạnh quẽ từ sâu thẳm trong lòng. Làm bạn đã lâu, ta đã không còn trách những câu nói, những hành động vô tâm của bạn. Học cách chấp nhận và không đặt nhiều kỳ vọng là những gì ta có thể làm trong tình bạn này.

Nhưng có một sự thật không thể chối cãi là ta đã rất, rất, rất... buồn trước quan niệm về tình người, tình đời nơi bạn. 10 năm trời cho một tình bạn không đủ sức ngăn cản bạn buông một câu mà giả sử, với một người bạn mới quen, ta cũng không nên nói. Lòng ta hụt hẫng, chơi vơi...

Nếu bạn xem cái câu ai đó bảo rằng "không có tình bạn vĩnh cửu..." là phương châm sống; và rằng tình bạn (kể cả với ta) là một thứ quan hệ phải có thật nhiều, "mà không nên thân", để khi gặp nguy biến có thể "huy động" thì ta thành thành thật xin lỗi vì đã làm bạn thất vọng. Với tư cách và mối quan hệ của một phóng viên quèn nơi tỉnh lẻ, ta không có gì để chắc chắn rằng sẽ có "giá trị lợi dụng" nhiều đối với bạn. Có lẽ bạn nên tìm người khác phù hợp hơn!

Đôi lúc nghĩ, sao bạn lại sổ toẹt cái quan điểm đó ra như thế nhỉ? Một chút tế nhị ở mức tối thiểu cũng không có sao? Mà tại sao trong cái mớ quan hệ cộng sinh bạn liệt kê đó, cũng có cả ta?

Xâu chuỗi sự kiện, nhìn nhận vấn đề, ta nhận ra rằng, bạn chưa bao giờ tin rằng trên đời này có một thứ tình thân thật sự nằm ngoài quan hệ huyết thống. Cũng như bạn đã không tin rằng ta còn hàng tá lá thư với tên người nhận là bạn mà ta không gửi. Ta không hiểu, khi cầm mớ thư đó trên tay, bạn nghĩ thế nào? Cũng như bạn đã từng hoài nghi về những dòng thơ trên vách nhà ta đấy thôi. Sao bạn có thể nghĩ rằng ta đã dán nó lên tường chỉ trước khi bạn đến. Dẫu đã đọc hàng chục lá thư của ta, bạn vẫn không nhận ra đấy không phải là nét chữ của ta. Và dẫu màu thời gian có phủ đầy mảnh giấy, bạn vẫn nhất mực cho rằng ta đã cố tạo ra nó trước khi bạn đến... Thật lòng ta không muốn tin rằng khoảng thiếu hụt niềm tin trong đầu bạn lại lớn hơn cả óc phán đoán. Nhưng ta thú nhận với lòng rằng dã không thể không nghĩ đến điều này. Và cả cái điều đau đớn hơn cả, là bạn chưa bao giờ tin ta. Hay nói khác hơn, bạn chưa bao giờ coi ta là một người bạn thật sự.

Nhiều lúc, ta cố nhét vào đầu cái ý nghĩ rằng phải thông cảm cho bạn, rằng cái nền tảng ý thức và một số giá trị làm người của bạn thiếu hụt là do bạn đã không nhận được sự giáo dục chu đáo từ phía gia đình... Nhưng thế thì hai mươi mấy năm mài đũng quần ở ghế nhà trường bạn vứt đi đâu?

Sài Gòn hoa lệ đã hút bạn vào vòng xoáy của nó mất rồi. Vậy là bạn đã trở thành "dân Sài Gòn" như mơ ước nhỉ? Lần thăm bạn mới đây, ta thấy bạn khác đi nhiều quá. (Ta gọi điện báo là sẽ lên thăm bạn mà tới nơi bạn hỏi ta "đi đâu ghé đây"? hơ hơ...) Cái vụng về và vô tâm nhưng khờ khạo, đáng yêu của ngày xưa đã thay bằng cái dáng vẻ đạo mạo, khinh khỉnh mất rồi-cái đạo mạo, khỉnh khỉnh của kẻ bắt đầu khẳng định được chút vị thế của mình. Nhưng bạn đâu có biết rằng, ngọc chìm trong bùn vạn năm vẫn là ngọc, mà đá cuội dẫu có được bọc ngàn lớp nhung điều vẫn mãi chỉ là đá cuội...

Ngày xưa khi đọc "Sài Gòn tầng cao, Sài Gòn tầng thấp", bạn hỏi vậy ta ở tầng nào? Ta bảo ở gác lửng! Bạn cười. Bây giờ, những lúc rãnh rỗi ngồi quán cà phê quen thuộc giữa Sài Gòn, nhìn dòng người đang chảy về các ngả, có lẽ bạn cũng đang hoà mình trong đó, ta tự hỏi, không biết bạn đang chảy về tầng nào???

Không trả lời được. Nhưng thấy chua chát! Cười không nổi...

Chiều nay, bạn lại gọi cho ta...

Biên Hoà vẫn tiếp tục mưa.

Nhưng Đài khí tượng thuỷ văn dự báo từ tuần sau sẽ bắt đầu nắng nóng gay gắt. Vì ta đã bảo bạn thôi, đừng gọi nữa mà.