"...Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng đi qua ngõ
Mẹ bảo: " Mùa xuân đã cạn ngày".
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi qua ngõ
Để mẹ em rằng: "hát tối nay"?
Tình cờ đọc lại mấy câu này tại bàn làm việc của một đồng chí công an Long Thành. Cái đồng chí này coi vậy mà iu thơ ra phết. Thơ Nguyễn Bính mộc mạc mà chân tình, sâu lắng. Những dòng thơ mềm mại chảy vào lòng. Có gì đó nao nao, bồi hồi trong dạ... Lâu rồi không tìm thấy mỹ cảm này.
Thích nhất là đoạn:
"Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng rơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi qua ngõ
Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay"
Nhưng phải đến hai khổ cuối thì cái nỗi niềm sâu kín mới thật sự chạm vào lòng. Không còn là nao nao, bâng khuâng mà hình như cõi lòng đang rưng rưng...
...................................................................
Công an coi nguyên tắc thế mà lãng mạn đáo để. Nhìn lại mình, thấy già cỗi, nghèo nàn quá!
Lần đầu tiên có cái nhìn khác về công an! Một phần có lẽ vì sáng nay các vị chịu khổ với mình nhiều...