Má ơi! Công cốc hết trơn rùi! Bao công sức gõ nãy giờ coi như tan tành xí hoách! . Khổ cái thân già! Đã già còn dại! Hic...
Không thèm lan man nữa. Ngày mai tớ đi Bình Phước. Khè khè... Wá đã! Chết cha! chưa mua cuộn phim rùi! Hic. Phải tranh thủ về sớm mua thui, kẻo lại bỏ lỡ một cơ hội "chộp" ảnh của mìn.
Ái chà! Giao lưu Đoàn TN các Đài TH khu vực miền Đông Nam Bộ. Không biết bạn T-rrrung Tính có đi không ta? Từ khi ra trường tới giờ chưa hề gặp mặt (dù bạn chỉ ở bên kia sông), nghe nói lão ta ăn nên làm ra lắm.
hehe... Bạn bè từ ngày ra trường tới giờ mỗi đứa một nơi, ít có cơ hội gặp lại. Mấy chiến hữu từng bao phen cùng vào sinh ra tử cũng khó lòng hội ngộ. Nhóm nhậu 3T từng lang thang lê lếch khu vực Hàng Xanh- Bờ Kè giờ cũng tan tác mỗi thằng một nơi...
Bữa H.T nhắn tin nói "mày có còn nhớ quyển vở hát hồi đó tao với mày hay ngồi hát ở tầng trệt dãy C không? Giờ tao hát một mình" Nghe thương quá chừng! Nhớ quá chừng! Có vẻ như sông nước miền Tây không làm nó thỏa chí tung hoành. Con gái BC là vậy đấy!
Mình lại cứ thích cái mênh mông sông nước, cái phóng khoáng từ không gian đến cả lòng người miền Tây. Mỗi lần về đó, mình lại háo hức nhìn những dòng sông quê chở nặng phù sa. Sông miền Tây lúc nào cũng đặc cái màu vàng vàng. Không đẹp như sông quê mình. Nhưng mình vẫn thích cái mênh mang bất tận của nó. Về miền Tây, qua sông Tiền, sông Hậu, lại thấy lòng mình trải rộng, nửa như thảnh thơi, nữa lại có cái gì buồn xa xăm, nỗi buồn không nguyên cớ, tựa như cánh bèo vô định dưới sông...
Bây giờ về miền Tây, qua Long An, ngắm con sông Vàm Cỏ trong ngăn ngắt, lại buồn! Nỗi buồn này thì rõ lắm! Nó cứ như mũi kim chích vào da thịt; như bàn tay khổng lồ bóp nghẹt trái tim mình. Mình từng ước được dạo chơi trong những vườn cây trái ven sông Vàm Cỏ, ước được tung tăng trên cánh đồng xanh ngút ngàn nơi ấy, trong một buổi chiều hòang hôn. Mây cũng nhiều và mặt trời chín đỏ...
Buồn! Lại buồn nữa rồi!
Bắt quả tang đấy nhé!
Thôi nào...