Thứ Ba, 31 tháng 3, 2009

Loài hoa tôi thương




Tìm kiếm hoài, nay mới thấy bóng người xưa
***

Hồi đó, một buổi đi học, một buổi cầm sách, xách roi theo đít bò. Bữa bọ, đang lùa bầy bò qua bờ mương ngút gai cỏ, tự nhiên nghe thoang thoảng một mùi hương thiệt dễ chịu. Mùi hương nhẹ lắm, nhưng cứ vấn vít, thật khó quay lơ. Thế là, bèn vạch cỏ, luồn gai đi tìm. Hương thơm khi gần khi xa, khi nồng nàn, khi thoang thoảng đầy mê hoặc. Thế nên, kiên quyết lần tìm cho bằng được.

Dò dẫm hồi lâu khắp một đoạn dài. Rốt cuộc, có công mài sắt, có ngày thành... xà beng. Điều muốn thấy đã được thấy. Nhưng, con tim trong ngực tự nhiên trào lên một cảm giác xót xa... Trước mặt là một cây hoa mảnh dẻ lẻ loi trước sự bành trướng của rừng cỏ dại. Vài cành hoa yếu ớt vươn dài, bám hờ vào mặt đất, trông như những cánh tay tiều tụy đang gượng chút hơi tàn, cố bấu víu để cầu tìm sự sống.

Vậy mà, trên xác thân còm cõi ấy vẫn cố bung ra những đóa hoa tim tím. Cánh hoa không dang rộng mà chỉ chúm lại thành từng búi, như những cụm len tím. Thô mộc và xơ xác.Thế thôi! Không hiểu do đất cằn hay do cốt cách của hoa xưa nay vốn vậy. Nhưng dẫu sao, thân xác ấy cũng đã vắt đến tận cùng để kết thành những đóa hoa mang sắc tím dịu dàng. Và như để đền đáp, những đóa hoa thô mộc, quê mùa vẫn lặng lẽ dâng hương giữa chốn hoang vu, chẳng cần ai hay biết. Không hiểu tại sao, tự nhiên thấy dường như giữa cây hoa cô độc ấy và mình có một mối liên hệ thân thiết lắm, gần gũi lắm!

Thế mà, đàn bò đã làm một cuộc can qua, chà đạp không thương tiếc lên cành hoa mong manh ấy. Những cành hoa oằn mình hứng chịu. Cảnh tượng thật đau lòng. Nước mắt cứ thế tràn ra, chảy mãi, chảy mãi không ngừng suốt buổi chiều. Thầm giận mình đã lùa bò qua lối đó, làm tàn hại một cây hoa kiên cường như thế.

Giận lắm!

Ăn năn lắm!

Sợ hoa không qua được, bèn nhẹ nhàng gỡ từng nhánh, đem về nhà trồng ngay mảnh sân trước. Chẳng biết hoa gì, hỏi mẹ, mẹ bảo đó là hoa cúc dại. Mẹ lại bảo, nếu để hoa lại chỗ cũ, hoa sẽ sống, nhưng mang hoa về trồng thế này, hoa sẽ chết.

Lặng lẽ ngày hai buổi tưới nước cho cây, lòng vẫn tin rằng tình thương của mình sẽ giữ hoa ở lại. Sáng ngủ dậy, việc đầu tiên là tung mền nhảy ra khỏi giường, phóng thẳng ra cây hoa coi lá héo hay tươi. Chiều, lùa bò vào chuồng xong, phi ngay tới coi có chồi non nào lấp ló?

Vậy mà, một tuần sau, lá cứ héo dần, rụng dần. Rốt cuộc, hoa cũng lìa người mà đi.

Đó là lần đầu tiên trong đời cảm nhận rõ ràng về sự mất mát, như mât một người thân. Nỗi đau quặn lòng lại dậy lên không kiềm được. Trốn ra bờ ao ngồi, mặc cho nước mắt thỏa thuê rơi...

Ân hận chất chồng ân hận...

Từ đó, mỗi lần qua bờ mương cũ, cứ mãi kiếm tìm, nhưng không còn thấy dấu vết loài hoa tri âm đâu cả. Mã cũng chẳng thấy ở đâu có loài hoa đó. Buồn man mác...

Lâu lâu lại nhớ, lại thương... Mười mấy năm rồi, vẫn vậy.

Nỗi đau đó cứ ám ảnh mãi, để rồi một ngày kia, lang thang Giang Điền, vô tình bắt gặp cả triền hoa như thế. Cây rất rậm, chen nhau mọc kín triền đá. Sắc tím trên cánh hoa vẫn dịu dàng như mười mấy năm về trước... Mừng như hội ngộ tri âm.

Mừng vui quá, lưu luyến quá nên lấy một ít hạt mang về trồng. Hồi đó còn đầu quân cho ĐN-RTV và theo học ghitare ở một anh thầy gần đấy. Anh Thầy vốn là người mê chim hoa cá cảnh. Lớp học lúc nào cũng lủng lẳng nhưng giò lan thanh tao, nho nhã. Không có không gian để bạn hiền được ở chung, bèn nhờ anh thầy "mát tay" gieo hộ. Thầy đã hứa. Vậy mà chờ hoài, chờ hoài, đến khi học xong, đến khi biến khỏi xứ Đồng Nai rồi, mà bạn hiền năm xưa vẫn chưa được thấy lại.

Mà đúng thôi, xưa nay người trong thiên hạ vẫn thường choáng ngợp trước vẻ đẹp đài cát và nâng niu những loài hoa thanh tao, quý phái. Mấy ai để tâm đến loài cúc dại mọc rài ngoại đồng nội bao giờ...

Một hôm, chợt thấy xót lòng...

Bao giờ gặp lại, cố nhân ơi?

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2009

Vô thường...

Mấy hôm nay chuyển khẩu vào bệnh viện. Dì bị... ung thư. Dẫu không đỡ đần được nhiều nhưng có người thân cận kề cũng động viên dì chút đỉnh.

Mấy ngày đầu, dì cháu quần nát hai cái bệnh viện Ung bướu và Hòa Hảo. Kết quả sinh thiết cho thấy ung thư thanh quản khiến đất trời sụp đổ dưới chân hai dì cháu. Dì khóc! Lựa mãi vẫn không biết nên nói gì... Ai chẳng biết cõi nhân gian vốn dĩ vô thường! Song, phàm ở đời, mấy ai dễ dàng trụ vững khi lưới hái tử thần đang giương ra trước mặt? Chết, có thể không sợ, nhưng biết mình đang dần chết đi từng ngày cùng những cơn đau vật vã mà không sao tránh được, làm sao không sợ? Chết, không đáng sợ khi thân kia đã hòa vào đất mẹ nhưng liệu tâm có được thanh thản ra đi khi con dại vẫn cần bàn tay dì chăm sóc?

Nuốt nước mắt vào trong. Lặng lẽ siết tay dì...

Nỗi tuyệt vọng được phần nào xoa dịu khi bác sĩ cho biết, phẫu thuật sẽ kéo dài cuộc đời dì thêm được 10 năm. 10 năm... nghe như xa lắm, lâu lắm. Nhưng từ cái ngày con bé nhà quê lớ ngớ bước chân vào đại học, đến nay, cũng ngót nghét 10 năm. 10 năm, sao mà nhanh đến vậy?

Bác sĩ cho biết bệnh của dì có thể được mổ bảo tồn. Nghĩa là, dù không thể lấy lại chất giọng trong trẻo của một phát thanh viên; không thể tiếp tục cái nghề dì đã gắn bó hơn 20 năm trời, song, dì vẫn có thể giao tiếp được. Coi như, trong họa vẫn còn có phúc!

vậy mà, sau cả phẫu thuật, cả nhà bần thần nhìn tấm biển thông báo tình trạng bệnh nhân. Trên đó ghi rằng, dì được phẫu thuật toàn phần. Thế nghĩa là, đâu chỉ nghề nói, dì còn phải rời bỏ luôn cây bút và máy quay. Sẽ không còn những ngày len lỏi trèo đèo lội suối ghi từng thước phim, đưa từng mảnh đời ở các bản làng thâm sơn cùng cốc lên sóng phát thanh, truyền hình. Cũng sẽ không còn những ngày lặn lội hơn 100 cây số chỉ để đọc một phản tin, dựng một phóng sự, để rồi về nhà vừa than mệt, vừa thấy vui...

Cái nghiệp cầm bút, coi như chấm hết!

Thắc thỏm ngồi chờ dì đang một mình chiến đấu trong ca mổ, gương mặt dượng bơ phờ thấy rõ. Cứu được tính mạng, nhưng từ nay, dì sẽ không còn giao tiếp được, dẫu là câu yêu thương hay hờn giận... Những sợi bạc dày hơn trên mái tóc. Ánh mắt thâm quầng mệt mỏi sau nhiều đêm thức trắng sững sờ dán vào bảng thông báo. Bất chợt, dượng buột miệng: hay là họ ghi nhầm! Có thể mổ bán phần nhưng họ ghi nhầm là toàn phần!!!

"Mà nhầm sao được!" Dượng không chờ đợi câu trả lời của người khác...

Rồi lại thẫn thờ dõi mắt về cửa trả bệnh nhân.

Dượng đang nghĩ gì? Phải chăng lòng dượng đang ngàn lần ao ước dì có thể lại nói nhiều như trước, bất kể bao nhiêu cũng được? Dượng sẽ không phàn nàn, không than phiền sao dì nói nhiều đến thế...

Chiều muộn. Bệnh viện đã ngững trả bệnh nhân sau mổ nhưng dì vẫn còn trong phòng hồi sức. Dượng cúi đầu, hai vai rũ xuống, chậm rãi lê từng bước những bậc thang nhập nhòa bóng tối.

Giá dì nhìn thấy dượng lúc này, chắc dì đã không khăng khăng: "Dượng mày hết thương dì rồi!"

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2009

Có những niềm... đau




Xí xớn chụp hình chỗ này mà bị dẫm gai nè. Coi cười tươi vậy chứ lát sau là biết liền hà. hehe...

Tự nhiên phát hiện cái ngọn cỏ săc cạnh đâm vào chân mình từ lâu bỗng nhiên ngoi ra. He, chắc mình "độc" quá, nó chịu hok nổi đành quay đầu thoái lui đây mà. Tính ra, cái gai này đã ngoan cố nằm trong da thịt mình hơn tháng trời rồi, từ hồi mình và chiến hữu lang thang Mũi Kê Gà dịp tết rồi.

Còn nhớ, bữa đó, nó làm mình nhức buốt, đi hok nổi, phải lê từng bước trên cát. Nhỏ mà có võ ghê! Chỉ một đầu lá cỏ mà cũng làm mình buốt không chịu nổi.

Gai đâm, vết thương nhỏ, nỗi đau nhỏ,

Té xe, vết thương lớn, nỗi đau lớn

Nhưng có những cái ko để lại vết thương, sao cũng đau quá xá vậy hè?

Mà xem ra, nỗi đau ko vết tích lại lớn hơn cả nỗi đau hiển hiện mười mươi ngoài da thịt ấy chứ!

Đành rằng vết thương nào rồi cũng được hàn gắn, kể cả khi được chắp vá vụng về...

Đành rằng nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai...

Đành rằng bèo hợp rồi tan...

Đành rằng cuộc đời vẫn thế, hay "thế mới là đời"...

Nhưng...

Vẫn phải thú nhận với chính mình rằng cái đau trong lòng ngàn lần khó chịu hơn nỗi đau ngoài da thịt, dẫu nhiều tháng nhiều ngày đã nối tiếp trôi qua...

Bởi vì, có những điều tốt đẹp đã vĩnh viễn mất đi, không bao giờ có lại,

Vì, có những thứ mình nâng niu trân trọng, chắt chiu vun đắp đã bị hủy hoại một cách thô bạo,

Có những niềm tin được đổi lại bằng sự thất vọng ê chề,

Có những tổn thương không dễ gì hồi phục...

Từng nghĩ cuồng rằng, thử cắt vào da thịt mình, xem nỗi đau trên da thịt và nỗi đau trong lòng, cái nào khó chịu hơn. Giờ nghĩ lại, cười cho mình thật ngốc...
Những nỗi đau như thế, cả trên da thịt lẫn trong tâm hồn, đâu dễ gì tránh được suốt một kiếp nhân sinh. Dẫu sao, dòng đời vẫn tiếp diễn. Niềm đau, nỗi buồn cũng như con nước thủy triều, cứ đến rồi đi, đi rồi lại đến, không thể nào tránh khỏi. Thôi thì, đường dài, ta lại bước...
Dù gì, trước mỗi niềm đau, cũng cảm ơn cuộc đời đã cho ta thêm một lần trải nghiệm, không chắc khôn hơn, nhưng ít ra cũng biết... chấp nhận hơn, bình thản hơn trước những niềm vui, nỗi buồn nhân thế. Và, có lẽ cũng nên biết lạnh lùng hơn, cái lạnh lùng mà một người từng trải cần phải có.