Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2007

Hay!

Đã nghe nhiều, thấy nhiều về chuyện các nhà... xào báo.

Đã từng bị xào nguyên bài nhiều lần. Có những cái PS 10 phút viết cho các Đài Bình Dương, Đồng Nai nhưng lại được phát ra rả trên HTV với những hình ảnh hòan toàn mới. Chất lượng hình ảnh cực tốt! Tên người thực hiện cũng khác. Chỉ có lời bình là không sai một cái dấu chấm, dấu phẩy nào.

Chuyện bắt gặp bài của mình viết cho Đài này, báo kia "được" đăng trên tạp chí nọ cũng bình thường...

Nhưng,

Không tức vì đó là sản phẩm mình đã bán một cách rẻ mạt cho doanh nghiệp bằng đồng lương còm cõi của đứa SV mới ra trường. Nó thuộc về DN nào, doanh nghiệp đó toàn quyền sử dụng. Mình không có quyền.

Có điều, bây giờ, chính thức làm ở một cơ quan truyền thông, cứ tưởng "gà cùng một mẹ chớ... xào nấu nhau".

Thấy người khác xào bài. Coi thường! Ai ngờ... Bị một đồng nghiệp lớn (chữ "lớn" hiểu theo nghĩa tường nguyên thì chính xác hơn) xào bài!

Không phải cảm giác tức, quen rồi. Nhưng thật sự bất ngờ! Có lẽ, từ nay cái nhìn sẽ khác trước. Khác rất nhiều!

Dù chỉ móc một đọan thôi, nhưng không thèm hỏi tác giả của nó một tiếng. Đâu có được! Trong khi đó, PS của mình thì lại phát sau chương trình đó. Ngay khi làm chương trình, có mình ở đó, cũng "không nỡ" nói với mình một câu nào. Kỳ vậy? Lòng tự trọng bỏ đi đâu?

Cái gọi là "lao động phóng viên" của họ bỏ đi đâu?

Hay họ coi cái việc cắt xén, sao chép bài của người khác là chuyện bình thường, không có gì ầm ĩ? Quen rồi chăng?

Làm nhà báo, nói ra rả về những thứ gọi là "quyền sở hữu trí tuệ", rồi thì " bản quyền tác giả"... Vậy mà chính nhà báo lại là người vi phạm cái quyền đó một cách trơ trẽn nhất. Là sao?

Không chạy đôn chạy đáo đi chầu chực để ghi hình, phỏng vấn nhân vật thì chớ. Không viết nổi một câu cho ra trò hay sao mà phải bê nguyên si lời bình của đứa con nít mới vào nghề?

Nếu sự thật là thế, làm nhà báo để làm gì?

Mà tại sao lại làm nhà báo được nhỉ?

Hay!

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2007

Congratulations!

Thế là đã nạp card được cho ĐT sau một buổi vật vã với Customer Care.

Dù sao, nạp được thì cũng... hú hồn!

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2007

Bài học hay!

Message này ở trong Inbox. Bình thường thì sẽ không tóm cổ lôi ra ngoài. Đây là một "phản hồi" của cô bạn đầy cá tính học cùng ĐH sau khi mình "phản hồi" cái blast của cô í. Lôi ra để nhớ mà tự răn mình!

Sent To: Sóc nâu

RE: hehe

Cám ơn bác đã dạy bảo. Bác nghĩ tôi không biết cách mặc quần áo hay là dốt quá chưa thấu hiểu? Nếu bác còn những bài học tương tự thế này, bác hãy sưu tầm cho riêng mình nhé!
Tôi thích mặc áo gì ở chốn riêng của mình, là tự do tối thiểu. Tôi chưa mặc quần áo xấu khiến bác bị vạ lây là được rồi! Thật ra, tấm hình này chỉ bị chê xấu tệ khi tôi đưa lên những tấm hình thùy mị, xinh tươi khác. Còn trước đây, nó vẫn được khen là đầy cá tính và rất có phong cách. Quan điểm mỗi ng khác nhau hay tùy vào thời điểm tôi cũng không rõ nữa.
Thế nhé! Tiếp nhận lời dạy của bác, nhưng sau này, bác hãy giữ lại tư liệu cho riêng mình nhé.
Chân thành cảm ơn!

-------------Sóc nâu wrote:

> Duoc lam theo y thich cua minh la mot hanh phuc lon trong doi. Nhung doi khi cung phai lang nghe gop y cua nguoi khac. Nhat la cai khoan an mac. Vi , mac cho nguoi ta ngam chu dau phai cho chinh minh ngam dau. hehe. Trong truong hop nay, thich la 1 chuyen, thuc te lai la chuyen khac.
> -------------Apple wrote:
>
> > Apple thích cái hình áo đỏ này, mặc dù ai cũng chê xấu tệ. Không sao, Apple thích như vậy, xấu cũng mặc kệ!

Ngu ngu điên điên...

Dạo vừa qua, Sóc ta theo dõi sát sao vụ kiện của nạn nhân chất độc da cam/dioxin VN đối với 37 Cty hóa chất Hoa Kỳ.

Mới đây, Sóc cũng dính vào vài... phi vụ giải quyết đền bù giải tỏa tái định cư. Dân kiện lù xà bù...

Là một phóng viên, trước hết, Sóc nhà mình cũng là một công dân trong xã hội. Sóc từ đồng khô ruộng nẻ, nước mặn đồng chua mà ra. Thành ra Sóc ta cũng cám cái cảnh đồng bọc đồng bào mình vác đơn đi kiện lắm lắm!

Sung sướng gì cho cam!

Không đồng tình với thái độ ngang phè của một số người. Nhưng...

Thử đặt mình vào vị trí họ.

Giả sử không phải đất họ mà là đất nhà mình...

Giả sử những nông dân mòn chân mỏi gối đội đơn thưa kiện suốt hàng chục năm ròng kia là cha mẹ mình...

Thử hỏi có điên không?

Rồi giả sử đất nhà các quan, đất của con em đời 8 hoánh các quan "dính chưởng" thì sao nhỉ?

Điên! Lại điên! Cái điều giả sử cuối cùng đó mà có xảy ra thì sẽ được xử rất đẹp! Một là con đường/ công trình sẽ tự biết đường mà tránh ra cho phải phép; Hai là chung chi bồi thường rất ổn; Ba là công trình vừa mới còn nằm trong đầu ai đó thì miếng đất đã được bán phăng cho mấy tên dân ngu khu đen rồi. Giá rất hời! Bốn là sẽ có những phi vụ hè nhau trồng thêm cây, đào thêm ao để nâng cao giá trị tài sản trên đất... Hốt đậm!

Viết đúng lòng dân, lòng mình nữa thì... "sai quan điểm" (quan điểm của - một -bộ -phận- người).

Viết "đúng quan điểm"... thì cực lòng quá đi!

Đã từng phát điên lên suốt một buổi tối và nguyên một buổi sáng vì vụ án viết theo - quan - điểm kiểu này.

Thế rồi lần thứ hai. Lần này thì thà không có nhuận bút còn hơn bẻ cong ngòi bút, (và còn chuẩn bị sẵn tinh thần để giải trình về cái gọi là "quan điểm"). Sóc ta đã cố tình lồng cái chủ quan của mình vào. Rằng như thế thì thiệt lắm cho dân!

Thế rồi, đúng như dự đoán, bài không đi. Cũng chả phải giải bày quan điểm gì ráo. Nhưng Sóc vẫn nuôi một niềm tin, là khi đọc xong thì Sếp cũng có cái nhìn giống Sóc. Rằng, thôi, tội cho dân! Thế đã đủ lắm rồi! (Dù Sóc hơi điên! Còn Sếp thì hòan tòan tỉnh táo). Nếu sếp mà không cảm nhận như thế thì xin lỗi Sếp, mình lại tự phụ rồi!

Bài không đi! Hoan hỉ vô cùng!

...............................................

Trở lại vấn đề. Sở dĩ nhắc đến hai vụ kiện tưởng không ăn nhập là vụ da cam và vụ đất đai là vì trong cái đầu ngu ngu điên điên của Sóc xuất hiện một đường link giữa hai sự vụ đó.

Rằng nếu mọi nơi trên thế giới đều giải quyết kiện tụng kiểu như một số địa phương giải quyết khiếu nại bồi thường, giải tỏa, tái định cư cho dân thì... có mà đến Tết Marốc nạn nhân đioxin Việt Nam mới giành được công lý!

Nghĩ vu vơ, so sách khập khiễng quá chăng? Chắc lại ngu, lại điên rồi!

Bỗng nhiên, sáng nay, có mấy vị nữ -phó - thường - dân lên cơ quan giải bày về cái vụ kiện đất đai. Đang dán mắt vào VĐHN mà cũng lọt vào tai câu này: Tụi tui thấy giải quyết kiểu này giống với vụ kiện đioxin quá!

Hi... Khởi đầu ngày mới hãm tài thía mà nghe câu này mát lòng mát ruột!

Chứng tỏ dân ta, dẫu "khu" có "đen" chăng nữa thì cũng đâu có "ngu" như ai đó từng... rủa sả!

Cái thời mông muội, ăn lông ở lỗ qua lâu rồi!

Thế còn về cái "phi vụ" điên, nếu có, thì Sóc cũng ko điên một mình!

Hì...

Sóc.

Thế này thì có điên ko chứ lị! Sau một đêm vật vã đẻ ra 3 cái phóng... sanh sự cho VĐHN, sáng thứ 7 trời mưa tầm tã, trong khi thiên hạ còn ngủ vùi trong chăn êm nệm ấm thì Sóc ta đội mưa đội gió, vác cái mẹt ngu ngu điên điên lầu xanh thẳng tiến.

Tưởng trễ giờ, chạy như điên. Mà dẫu trễ cũng phải ghé tòa bưu điên mua cái card ĐT. Để mà gọi cái lão anh quay phim, mà bik chắc là còn lang thang tận... Bến tờ re. Hoặc giả sử trong trường hợp cái điều bik chắc đó là hoàn tòan... chắc chắn thì còn gọi lãnh đạo để điều người khác.Nhịn ăn 8 tháng, trăn trở nhiều đêm mới quyết định tậu cái card này.

Đến nơi, cửa khóa then cài, họp hành đâu chả thấy, chỉ thấy tên CA gác cổng nhìn cái vẻ hớt hơ hớt hải như ma đuổi của mình mà cười cười đầy ẩn ý. Lại muốn điên!

Nạpcard. Ma xuôi quỷ khiến... Chả hiểu tại mưa hay tại Sóc nhà mình bạo lực, cái card đi đời nhà ma!

Thế là hết!

Của ơi là của!

Tiền ơi là tiền!

Có điên ko chứ lị?

Trưa nay về mua bún thắt cổ cho rồi đời!