Đã nghe nhiều, thấy nhiều về chuyện các nhà... xào báo.
Đã từng bị xào nguyên bài nhiều lần. Có những cái PS 10 phút viết cho các Đài Bình Dương, Đồng Nai nhưng lại được phát ra rả trên HTV với những hình ảnh hòan toàn mới. Chất lượng hình ảnh cực tốt! Tên người thực hiện cũng khác. Chỉ có lời bình là không sai một cái dấu chấm, dấu phẩy nào.
Chuyện bắt gặp bài của mình viết cho Đài này, báo kia "được" đăng trên tạp chí nọ cũng bình thường...
Nhưng,
Không tức vì đó là sản phẩm mình đã bán một cách rẻ mạt cho doanh nghiệp bằng đồng lương còm cõi của đứa SV mới ra trường. Nó thuộc về DN nào, doanh nghiệp đó toàn quyền sử dụng. Mình không có quyền.
Có điều, bây giờ, chính thức làm ở một cơ quan truyền thông, cứ tưởng "gà cùng một mẹ chớ... xào nấu nhau".
Thấy người khác xào bài. Coi thường! Ai ngờ... Bị một đồng nghiệp lớn (chữ "lớn" hiểu theo nghĩa tường nguyên thì chính xác hơn) xào bài!
Không phải cảm giác tức, quen rồi. Nhưng thật sự bất ngờ! Có lẽ, từ nay cái nhìn sẽ khác trước. Khác rất nhiều!
Dù chỉ móc một đọan thôi, nhưng không thèm hỏi tác giả của nó một tiếng. Đâu có được! Trong khi đó, PS của mình thì lại phát sau chương trình đó. Ngay khi làm chương trình, có mình ở đó, cũng "không nỡ" nói với mình một câu nào. Kỳ vậy? Lòng tự trọng bỏ đi đâu?
Cái gọi là "lao động phóng viên" của họ bỏ đi đâu?
Hay họ coi cái việc cắt xén, sao chép bài của người khác là chuyện bình thường, không có gì ầm ĩ? Quen rồi chăng?
Làm nhà báo, nói ra rả về những thứ gọi là "quyền sở hữu trí tuệ", rồi thì " bản quyền tác giả"... Vậy mà chính nhà báo lại là người vi phạm cái quyền đó một cách trơ trẽn nhất. Là sao?
Không chạy đôn chạy đáo đi chầu chực để ghi hình, phỏng vấn nhân vật thì chớ. Không viết nổi một câu cho ra trò hay sao mà phải bê nguyên si lời bình của đứa con nít mới vào nghề?
Nếu sự thật là thế, làm nhà báo để làm gì?
Mà tại sao lại làm nhà báo được nhỉ?
Hay!