Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2008

Thêm Một



Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thể nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiếp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay.

Trần Hoà Bình


Đơn phương
Phạm Đức - 1992

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư



Dại khờ
Xuân Diệu

Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khỏ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc



Kẻ đi tìm tình yêu

(Ai bik tên tác giả, chỉ dùm)

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em

Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau


Nước chảy, hoa trôi...

Không biết cái "đấng" mình cầu xin có nghe thấy lời van nài khẩn thiết của mình không nhưng rõ ràng đã linh nghiệm.

Đáng ra thì mình đã vui. Và thực tế thì mình đã vui chút chút. Nhưng đó là "niềm vui ngắn chẳng tày gang". Một niềm vui không trọn vẹn. Niềm vui đó đã lấy đi niềm vui của người khác. Không có lỗi trong chuyện này, nhưng mình vẫn cảm thấy rất ái ngại...

Lúc này đây, có thể có một ai đó đang rất buồn, rất sốc, rất tức tối... Và người ta cho rằng mình là nguyên nhân của tất cả điều đó...

Nhưng mình không biết và cũng chẳng có quyền gì cả. Mình không muốn nguyện vọng của minh lại đạt được trong tình cảnh éo le này.

Có thể nguyên nhân nằm một phần ở chính bản thân người đó, (mình không rõ). Nhưng người đó không ngờ lại thế này. Có thể sự xuất hiện của mình chỉ là tình cờ. Và tất cả chuyện này chỉ là "tình ngay lý gian" mà thôi.

Chắc là người đó rất oán hận mình. Nhưng biết làm sao được? Mình phải làm gì?

Việc duy nhất mình có thể làm trong lúc này là làm tốt công việc của mình. Chỉ có thể và chỉ nên như vậy thôi, Sóc à.

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có TÌNH THƯƠNG ở lại đời.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008

Lời nguyện cầu đầu năm

Mô Phật! Xin cho em làm dân... kê tính!
Em đã bắt đầu oải với lao động, đào tạo, việc làm
Em mất hứng với chính trị- xã hội
Em vô cảm với điện, nước, giao thông
Em tuyệt giao với văn hoá, giáo dục.
Em "mù màu" với thể thao, đấu - đá
Lời nguyện cầu đầu năm
Lần đầu tiên
(không dám chắc là cuối cùng)
Dẫu em vẫn dặn lòng hạn chế chuyện xỏ xin
Chuyện thọ ơn sẽ dẫn đến bao điều rắc rối.
Nhưng...
Xin cho một lần, em tha thiết khẩn xin
Chỉ một lần thôi
Cho em được làm dân... kê tính
Hic...

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2008

Năm mới, nhiều cái mới.

Năm mới!
Cơ quan mới!
Sếp mới!
Đồng nghiệp mới!
Bạn mới!
Chỗ ngồi mới!
Máy tính mới!
Nhiều cái mới wá!
Cũng hân hoan.

Về sếp. Mới thì có mới, nhưng thật ra cũ thì cũng cũ. Mới với cơ quan, với một số đồng nghiệp. Nhưng với một số ít khác và với ta thì cũng cũ.

Nơi sếp vừa ra đi, bao nhiêu đồng nghiệp tiếc nuối, ngậm ngùi. Nơi sếp vừ đến, là cái chỗ ta đang ở đây, bao nhiêu đồng nghiệp ngổn ngang tâm trạng. Ta thì thấy bình thường. Ở đâu cũng là làm việc cả. Mà đã làm việc với sếp rồi, nên biết chắc là sẽ không được phép lơ tơ mơ,và rùi sẽ lên tay nhanh thôi.

Sếp là một "cây đa cây đề " cội rễ xuề xoà trong làng. Tuy vậy, không phải nhờ đến... thần đèn, người ta cũng đã "bứng" sếp ra khỏi cái mảnh đất mà sếp từng ngự trị suốt 23 năm một cách dễ dàng mà không cần lý do lý trấu gì sất.

Hy vọng với sự "khắc nghiệt" và cầu toàn của sếp, anh em nhà mình sẽ lên tay. Báo nhà mình sẽ có nhiều người click chuột, doanh thu quảng cáo sẽ tăng ào ào, nhuận bút tăng vùn vụt (vụ này là đang mơ!)

Về cái bộ máy tính. Mới thì có mới. Nhưng là cũ người mới ta. Vì nó mới được đẩy ra trong đợt thanh lý máy vừa rồi. Nay có ta nó lại tiếp tục vai trò phục vụ sự nghiệp báo chí cao cả. Như cậy là tuổi đời của nó sẽ được kéo dài hơn. Có thể là đến khi nó hơi tàn lực kiệt ta mới tha cho nó cũng nên. hehe...

Về cái chỗ ngồi mới. Có khung cửa sổ nhìn ra một khoảng trời be bé xinh xinh. Có cái mái ngói trông giống cái nóc chợ Bến Thành của cơ quan nào hổng bik. Nhưng không phải màu đỏ tươi mà là màu đen sì. Được cái bên kia cũng có một mảng xanh của cành phượng vĩ bạc màu sương gió bù lại. Túm lại cũng có chỗ cho cái tâm hồn vốn hay treo ngược cành cây của Sóc ta phiêu lãng.

Về đồng nghiệp mới, chưa biết nhiều nhưng nhìn chung là dễ chịu, dễ gần. Một số ngừoi rất tốt bụng và nhiệt tình. Một số khác rất đáng yêu. Bước đầu thế là ok rồi.

Về tay bạn đồng nghiệp mới. Tay này cũng cầm tinh con chó như mình nhưng hắn thuộc hàng con nhà giàu học... không giỏi. Theo lời hắn tự thú thì hắn xuất thân là dân Marri Cuire. Được cái là chưa đổ đốn. Con trai, 27 tuổi nhưng nhìn trẻ, và tính tình cũng nhí nhố như con nít. Có hắn để nói chuyện, đi ăn cùng, đi về cùng (cùng đường), đặc biệt là đi lòng dzòng Hồ Con Rùa cùng cũng dzui!

Thôi, coi như thế là năm mới với sự khởi đầu mới cũng tương đối ổn.

Vấn đề còn lại là nỗ lực thôi.

Gắng lên Sóc nhé!

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2008

Viết cho ngày tình yêu

Sau một đêm vật vã đẻ ra 4 cái gọi là tác phẩm báo chí, lại thêm sáng đến giờ dán mắt vào màn hình để... làm thì ít mà chơi thì nhiều, Sóc đã bắt đầu cảm thấy "chân yếu, mắt mờ, tóc bạc". Than ôi!

Nhưng thôi, cũng phải cố gắng viết một cái gì đó cho ngày mai, ngày lễ tình nhân.

Năm nay, lại nhận được những lời chúc đã có từ những nhiều năm cũ. Thấy chạnh lòng trước những câu hỏi về kế hoạch cho cái ngày đầy ý nghĩa đó. Cũng như đã từng khó xử trong những ngày Tết ở quê khi có ai hỏi thăm về một người mang tên ấy. Nhưng biết làm sao được! Thôi thì mong ngày mai cũng bình thường như mọi ngày. Sóc cầu mong ngày mai của mình không bị khuấy động bởi thứ tình cảm nặng nề, u ám đó. Ngàn vạn lần Sóc muốn được yên.

Lúc này mà nghĩ đến tình yêu, thì cảm giác có chăng chỉ là sự mỏi mệt, rã rời. Đã có lúc ước rằng giá như trái tim mình hoàn toàn băng giá, đừng biết rung động, đừng biết nhớ nhung, hờn giận. Thế nhưng con tim là thứ khó bảo nhất. Dù đã biết tình yêu với mình là thứ vô cùng xa xỉ, dù đã biết ai kia không xứng đáng với tình yêu của mình, mà sao vẫn cứ nhớ nhung.

Rõ khổ!

Trời ời, đầu nhức như búa bổ. Hậu quả của đêm qua đây. Về thôi, mai viết tiếp vậy.

Một thoáng Di Linh




Thác Liliang

Từ TP.HCM, xuôi theo quốc lộ 20 khoảng 246 km về phía Bắc, trên tuyến đường về TP. Đà Lạt, chúng ta sẽ đi qua một vùng cao nguyên trù phú và yên bình của tỉnh Lâm Đồng . Đó là Di Linh, nơi của những sườn đồi, những thung lũng bạt ngàn màu xanh của cà phê, của chè, của hồ tiêu, bông vải và của cả ngàn thông vi vu trong chiều lộng gió.

Đến với Di Linh, dù trong một ngày nắng vàng trải khắp các sườn non, bạn vẫn có thể cảm nhận cái lạnh như đang len lỏi vào từng tế bào, từng mạch máu.

Không ồn ào như chốn Sài Thành phồn hoa đô hội, không kiều diễm như Đà Lạt mộng mơ, Di Linh lặng lẽ, mộc mạc mà vẫn làm say lòng du khách với sương mù bảng lảng trên những ngọn đồi xanh, với những triền hoa dại tím, vàng chen nhau ven các con dốc quanh co uốn lượn.

Di Linh phù hợp với những ai yêu thích sự tĩnh lặng và thanh khiết vốn có của đất trời. Sớm mai thức giấc, ngắm vầng dương đang nhô lên phía sau dãy núi, hít thở thật sâu vào lồng ngực cái không khí trong lành, thoang thoảng mùi cây cỏ, cảm thấy như ta đã là một phần của Di Linh., như Di Linh đã ở trong ta tự khi nào.

Thả những bước nhàn du dọc theo con dốc nhỏ, ghé một quán nhỏ ven đường để chậm rãi nhấp từng ngụm cà phê thật đậm giữa cái lạnh se sắt của cao nguyên. Khách có thể không nhớ tên vì một lần ghé quán, nhưng chắc chắn sẽ không thể quên cái quán vắng bên đồi, giữa bốn bề mênh mông thung lũng, phía xa là những vạt đồi xanh ấp ôm nhau trong mây trắng chập chùng.

Nếu vẻ đẹp kia được đánh thức, thì chắc hẳn Di Linh không chỉ được biết đến với cà phê, nông sản, với cái khí trời se lạnh mà sẽ còn được biết đến như một địa chỉ của những khu du lịch sinh thái, nghĩ dưỡng, những sân golf tuyệt hạng, những tour leo núi đầy thách thức và mạo hiểm.

Chiều trên những đồi thông, vượt qua bao nhấp nhô đồi núi, phóng tầm nhìn qua những đồi chè xanh thẳng hàng tăm tắp, lắng nghe gió đùa vi vút trên những cành thông ngả bóng giữa rừng chiều để rồi cuối cùng, dừng chân ở thác Liliang, cảm nhận sự hùng vĩ của thiên nhiên từ đám bọt tung trắng xóa đổ xuống từ độ cao hơn 30 thước. Mây nước như nối liền làm một dải, đất trời như hòa quyện vào nhau ở chốn nước non này.

Di Linh không thiếu những thác, hồ tự nhiên kỳ vĩ và nên thơ như thế. Ai đã từng một lần dừng chân ở thác Bobla, chắc chắn sẽ không khỏi sững sờ trước vẻ đẹp tự nhiên của thác nước này. Thế nhưng, vẻ đẹp ấy hãy còn lẩn khuất trong cái hoang sơ của đại ngàn mà chưa được khám phá, tôn vinh theo đúng tầm của nó.

Di Linh vẫn như một cô gái quê mộc mạc, gần gụi mà duyên dáng đến khó rời. Cô gái ấy đang cần một phép lạ để hóa thân thành cô Tấm xinh đẹp, thảo hiền, muôn người biết đến; để chặng đường TP.HCM – Đà Lạt như ngắn hơn bởi có cô gái Di Linh vẫn đợi chờ khách lạ dừng chân thưởng ngoạn.

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2008

NGHĨ KHÁC, LÀM KHÁC, CHƠI CŨNG KHÁC!

Viết những dòng đầu tiên cho blog sau một thời gian dài xao nhãng,

Những dòng đầu tiên khởi đầu cho một năm mới...

Đặt vào đây những quyết tâm, những dự định, những khát vọng còn dở dang từ năm cũ. Dĩ nhiên, có cả những dự định mới, khát vọng mới, mục tiêu mới cần hướng đến...

Năm mới, nhất định sẽ SỐNG và NGHĨ tích cực hơn.

Hãy xếp lại những nỗi buồn năm cũ. Cái gì đã qua hãy cố gắng để nó qua đi một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Những gì không xứng đáng, hãy kiên quyết nhấn phím "Delete"!

Hãy coi những thất bại như là những bài học kinh nghiệm để ta trưởng thành hơn, vững chãi hơn giữa sóng gió cuộc đời!

Hãy sống thật kiên cường dù cuộc đời có nghiệt ngã đến đâu!

Hãy luôn hướng lên, nhưng đôi khi cũng phải biết nhìn xuống để thấy mình hãy còn may mắn!

Hãy lao động với tất cả đam mê và cố giữ lửa với nghề, dù nghề lắm phen khiến ta bầm dập, te tua, tơi tả!

Hãy bao dung, độ lượng hơn với người đời và với bản thân. Âu đó cũng là cách để cuộc sống dễ chịu hơn!

Hãy sáng suốt tách bạch mọi thứ, đừng để tất cả trở thành mớ boòng boong không lối thoát!

Hãy nhớ rằng phím F5 vẫn luôn sẵn sàng chờ ta sử dụng!

Hãy biết ơn cuộc đời vì quanh ta vẫn còn nhiều người tốt, bạn tốt, sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ những khi ta tưởng chừng mình bế tắc, tuyệt vọng nhất!

Hãy hiểu một cách sâu sắc và tường tận rằng mọi hạnh phúc hay khổ đau trong đời đều do chính mình mà ra.

Hãy yêu thương, chăm sóc gia đình và bản thân nhiều hơn!

Cuối cùng, hãy luôn ghi nhớ những gì đã tự nhủ hôm nay, Sóc nhé!