Hùng về rồi sao? Không còn cơ hội nào để mình ghé thăm bạn nữa rồi. Tại sao lại là Hùng chứ không phải là ai khác? Tại sao lại là một thanh niên biết vượt lên số phận để biến ước mơ thành hiện thực? Tại sao là một con người đầy ý chí, có lý tưởng và còn nhiều hoài bão chưa thực hiện được? Sao không phải là phường đâm cha chém chú? Sao không phải là những kẻ cướp của giết người?
Không phải mình, mà cả lớp mình đều yêu mến Hùng, Hùng có biết không? Hùng không được phép đi đâu đấy! Hùng phải ở lại, khỏe mạnh và trở thành một nhà báo giỏi!
Tất cả ước mơ, đam mê của một thời trẻ tuổi bị dập tắt sớm thế sao Hùng?
Những vần thơ của bạn hãy còn thơm trong nội san của lớp. Ở đó, mình thấy có cái nhọc nhằn của mẹ Hùng, có thằng con trai lớn rồi mà xa quê còn nhớ mẹ, có cái chiều thu Hà Nội thấp thoáng bóng người thương.
Rồi Sài Gòn, mình chắc những con đường cũng không quên dấu chân Hùng tất tả ngược xuôi lo cơm áo để trụ lại với giảng đường.
Hùng bỏ tất cả mà đi sao?
Đi thật à?
Hùng muốn ở lại lắm đấy! Lớp mình cũng vậy! Mình chắc, nếu có cách nào giữ Hùng ở lại, lớp mình cũng làm, Hùng nhỉ?
Mình vẫn trăn trở vì đã không một lần đến thăm Hùng những ngày cuối cùng Hùng còn ở Sài Gòn.
Vô thường! Vẫn biết thế mà sao không cầm lòng được. Nhưng thôi, hãy thanh thản đi Hùng! Ngọn lửa trong Hùng đã cháy rất tốt, rất đẹp!
Chẳng ai trong lớp mình quên được Hùng đâu! Như vậy, âu cũng là hạnh phúc lớn của đời người đấy Hùng nhỉ!
Không chắc ngày mai của mình sẽ ra sao, nhưng mình đang học cách thắp sáng ngọn lửa trong tim như cách mà Hùng đã làm đấy, Hùng ạ!
Tạm biệt Hùng!
Tạm biệt!