Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

Viết cho anh ngày ly biệt

Anh thân yêu!

Được tin anh đang trong cơn "thập tử nhất sinh", em nghe tận đáy lòng mình nhói lên cơn đau quặn thắt. Tất cả đã được báo trước, bởi đây không phải lần đầu em được nghe về tình trạng của anh, nhưng sao em vẫn không thể nào giữ được bình tĩnh. Đã mấy hôm rồi, tâm trí em ngập trong nỗi bàng hoàng, đau xót.

Ừ, thì mọi nhẽ hợp tan ở đời đều do nhân duyên mà thành tựu. Nhưng, sao những ngày hương nồng lửa đượm của chúng mình lại ngắn ngủi vậy hả anh?

Đành rằng hôn nhân không phải lúc nào cũng vuông tròn mỹ mãn, đành rằng chúng ta cũng có khi "cơm không lành, canh không ngọt", đành rằng có lúc anh đã làm em muộn phiền giận dỗi, và nhiều phen em cũng "bế quan tỏa cảng" với anh... Nhưng trên hết, tháng ngày có nhau, anh đã cho em thật nhiều hạnh phúc. Dù "sức người có hạn", anh vẫn nhẫn nại bên em, sớt chia cùng em bao nỗi ưu phiền biết bao dự định.... Đôi khi, chỉ cần một người im lặng bên cạnh cũng đủ ấm lòng. Và, em đã luôn có anh bên cạnh, bất cứ khi nào, kể cả những trưa hè oi ả hay những đêm đông sấm giật, gió gào...

Cám ơn anh đã bên em, dịu dàng và nhẫn nại!

Em nhớ lắm những đêm lòng rối bời bao cảm xúc với suy tư, em đã đánh thức anh dậy để cùng em hàn huyên tâm sự. Người ta nói, "thức khuya mới biết đêm dài". Nhưng em may mắn vì những đêm trắng luôn có anh cùng thức, cùng nỗi suy tư, cùng nỗi vui buồn...

Em biết rằng, để chiều lòng em, anh đã phải chịu nhiều khó nhọc, bởi cô nhóc bướng bỉnh của anh đã muốn gì thì quyết lòng làm cho bằng được. Cho nên, có những chuyện, dù biết quá sức anh, em vẫn cố nài nỉ anh giúp em thực hiện cho bằng được. Không được, em lại giận hờn, trách mắng anh. Giờ nghĩ lại, em thấy mình ích kỷ quá.

Em xin lỗi anh!

Em thành thật xin lỗi!

Anh ạ! Không lâu nữa, anh sẽ vĩnh viễn rời xa em, về cõi vĩnh hằng. Anh đừng hỏi rằng em có còn yêu anh nữa không. Dù em có giận, có trách, hay dù anh đã hết yêu mà bỏ em ra đi hay dù bất cứ lý do gì chăng nữa, thì tình yêu của em dành cho anh vẫn chưa bao giờ thay đổi. Tất cả không ngoài dự liệu, em đã chuẩn bị cho những ngày dài không anh từ rất sớm. Song, em xin anh đừng khuyên em rời bỏ anh mà về với người khác, anh ơi!

Em biết là anh nghĩ cho em, nên mới nói vậy. Nhưng anh cũng biết rằng em của anh đã yêu ai, là yêu mãi một người. Chẳng phải anh đã từng bảo rằng, "em yêu... dai như đĩa" đó sao? Đường dài phía trước, chỉ một cái gật đầu, em sẽ không cô quạnh. Anh biết điều đó mà. Vả lại, em biết làm thế nào để sống tốt, và sẽ vì anh mà sống tốt. Thế nên, đừng bận lòng vì em, ngốc ạ!

Mai đây, sóng đời xô đẩy, em không chắc có cần nương tựa một bờ vai nào khác hay không, bởi em không thể trù liệu về tương lai, cũng như không thể dối anh và dối cả lòng mình. Nhưng, dù thế nào, anh và những kỷ niệm về anh, vẫn luôn hiện hữu trong em, không bao giờ phai nhạt. Biết không anh, chàng ngốc của em?

Biển đời dài rộng, nhưng tri kỷ trên thế gian dễ được mấy người, phải không anh?

Anh đã dắt tay em vượt qua biết bao nhiêu song gió, thăng trầm. Vậy phút cuối của đời anh, hãy để em được ở bên anh, được nắm tay anh, được tiễn anh về miền xa xôi ấy, và được khắc sâu hình bóng anh vào tâm trí này.

Mãi mãi...

Nghe anh!

Thanh thản nhé anh, chàng Yahoo! 360 của em!