Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2007

Đám cưới!

Má ơi! Đám cưới! Thêm một cái thiệp hồng đưa đến với dòng chữ: "Hân hạnh mời em..." Tính đến giờ phút này, Sóc đã nhận được 7 cái thiệp hồng dành cho tháng 4. Còn nửa tháng nữa mới hết tháng 4, sẽ còn bao nhiêu bạn bè, người quen, người thân của Sóc dệt mộng uyên ương trong tháng này nữa nhỉ?

Thật lòng mừng cho họ! Và cũng thật lòng lo cho cái hầu bao vốn không mấy nặng ký của mình. Hơ hơ... Chỉ có bấy nhiêu thôi mà ta cũng phải lo, cũng phải băn khoăn, nhỉ? Đối diện với sự thật: Không vì tiền nhưng ta phải sống, mà cuộc sống lại rất cần tiền. Một sự thật quá trần trụi và tàn nhẫn.

Không dưới một lần băn khoăn về chuyện có nên sống với ước mơ, lý tưởng, đam mê mà không tiền hay có tiền mà không có những điều tốt đẹp kể trên? Giá mà ta có cả hai (lại tham rồi, cô bé!).

Nhiều khi thấy mình ích kỷ và có lỗi với hai đấng sinh thành, không phải bây giờ mà ngay từ lúc đặt bút chọn ngành cách đây hơn 6 năm đã có cảm giác này.

Thôi Sóc nhé! Sống cho mình như vậy là quá đủ!

Đã 5 năm từ ngày cầm bút tập tò viết lách rồi còn gì! Loại hình nào cũng đã "chơi" qua. Thể tài nào cũng từng múa may. Còn gì để tiếc?

Phải quyết định đi thôi. Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông...

Ừ, quyết định!

Quyết định mà nghe chuỗi ngậm ngùi cứ vọng lại trong tâm...

Hôm nay, Thứ 6 ngày 13!

Rất ấn tượng với các ngày 13- Thứ 6! Lần nào cũng có vấn đề. Lần đầu tiên là cái ngày mới vào thực tập ở báo Tuổi Trẻ cách đây gần 4 năm. Úi chao ơi! Giận đời phải bik! Chắc trước kia mình cũng lận đận với ngày này rồi, nhưng hok để ý. Mấy lần sau cũng vậy! Cũng toàn những ngày... trời ơi đất hỡi. Ăn sáng cái xem nào, cho có sức chiến đấu với cái ngày mà ta bik trước rằng chả hay ho gì! Ngày đầu tiên trong tuần chính thức đi làm, đi làm đúng nghĩa!

Tiến lên nào anh em! Thứ 6, ngày 13, tháng 4, năm 2007, ta đã sẵn sàng.

Ôi, Thứ 6- 13

eo oi, ban dinh ghe tham ta, Thu 6, ngay 13. Ta se cho xem ban dinh doi vao mat ta nhung gi nua day!

Dung noi noi am anh cua ta lan nay la... ac ac...

7:55pm:

Kết quả cuộc găp gỡ đây rồi.

Trước hết là MƯA!

Thề có trời đất! Hoạ hoèn lắm bạn mới liên lạc, mà mỗi lần như thế là trời đổ mưa! hahaha...

Sau một hồi chuyện vãn chả an nhập vào đâu (xưa nay vẫn thế), bao gồm cả cái mánh khoé đục khoét tiền bạc cty theo cái cách tủn mủn mà một nhân viên quèn như bạn có thể, bạn bày tỏ nguyện vọng được mượn tiền! hơ hơ...

Thì ra, bạn vẫn nhớ đến ta, để mà mượn tiền, một mục đích khác bên cạnh cái mục đích cao cả là...vận dụng mối quan hệ vào những lúc khó khăn như lần trước bạn không ngại ngùng dội thẳng vào mặt ta.

Nghĩ sao thế nhỉ? 30 cây số, không xa hơn quãng đường mà ta vẫn thường "lai" bạn lượn khắp SG rồi trở về Cảng Cát Lái khi bạn vào đây thực tập, vậy mà từ khi bạn đặt chân đến SG, bạn chưa một lần đến thăm ta, số lần gọi điện cũng không quá số ngón tay trên 1 bàn tay. Khi ta đến thăm bạn, bạn hỏi ta đi đâu, bạn để mặc ta đi về giữa khuya với chiếc xe đã được báo trước là "có vấn đề" sau khi tạt vào mặt ta một số quan điểm khá hay ho...

Vậy mà, hôm nay, bạn đến đây chỉ để mượn ta tiền. Ta áy náy thay cho cái liêm sĩ của gã con trai là bạn. Bạn "nghèo" quá!

Bạn đã không ngại ngùng phô bày con người mình một cách trần trụi nhất trước mắt ta. Nếu là ngày xưa, có lẽ ta sẽ nói rất nhiều. Nhưng bây giờ... vì bạn bây giờ đã không còn là bạn của ngày xưa.

Chỉ có một câu chân thành gửi đến bạn: Rằng những người thành công thực sự trên cuộc đời này đều nhận thấy, chỉ có tiền thôi thì không thể gọi là thành công.