Không biết đã bao đêm rồi, nó ngồi một mình ngửa cổ lên trời nhìn trăng sao lấp lánh. Nhìn chỉ để mà nhìn chứ chẳng bao giờ có ý định kiếm tìm một ngôi sao nào cho riêng mình. Có lẽ vì Thượng đế đã quên, đã sơ sót khi không ban tặng cho nó một vì sao nào, dù là mờ nhạt nhất chăng? Có gì đâu, ai mà không một lần sơ sót!
Đêm nay, vẫn cái ban công không mấy rộng rãi dùng để phơi quần áo, nó một mình nhìn chòng chọc vào cái nền trời nhàn nhạt trên cao. Không trăng, chỉ một ít sao, nền trời lờ nhờ một màu sâm sẫm. Dưới nhà, đứa bạn có chiếc đồng hồ sinh học được lập trình theo giờ hành chánh đã yên giấc tự bao giờ.
Buồn ngủ lắm rồi, nhưng vẫn chưa muốn đi ngủ, vẫn muốn để đầu óc được tự do. Đầu óc còn ham chơi lắm, chưa muốn quay về...
Bốn bề hoàn toàn tĩnh lặng, có chăng chỉ là tiếng mèo hoang gọi bạn ở phía xa, nghe như tiếng trẻ sơ sinh khóc, hay như tiếng hồn ai ai oán.
Dường như một linh cảm, nó bước vào nhà mở điện thoại. Một tin nhắn có địa chỉ ùừ Đồng Tháp:
- Ngủ chưa? ta chưa ngủ được! Tính sao bây giờ?
- Thức đi! Ta cũng thức nè, đang ngắm sao trời...
-Tìm thấy ngôi sao cảu mình chưa? ta đang ngày một ốm o gầy mòn vì không ngủ được. Sợ!
- Có lẽ Thượng đế quên ban cho ta một ngôi sao. Nếu muốn ngủ, nên đi khám sớm. Còn ta, ta rất thèm ngủ nhưng chưa cho phép mình ngủ.
- Sao không ngủ? Định canh bầu trời cho các vì sao ngon giấc à?
- Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà... hahaha. Giờ thì ngủ đây! Cố mà ngủ đi! G9!
Im lặng....
Chìm vào bóng tối thân quen...