Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2007

"Đã mang tiếng ở trong trời đất..."

Ở đời, người ta thường thích thể hiện bản thân mình, từ các bậc đế vương cho đến kẻ ăn mày nơi xó chợ; từ bậc thức giả cao thâm cho đến phường khố rách áo ôm.Mỗi người một cách, chẳng ai giống ai. Nhưng số đông đều muốn thiên hạ biết đến mình.

Có người khoa trương về chữ nghĩa, có người phô bày sự giàu sang, có người mà khi họ mở miệng ra, ta có cảm giác thế gian này không có ai ngoài họ. Mọi phẩm chất cao quí và tốt đẹp, mọi sự tinh túy của đất trời tập tập trung vào họ. Với một số khác, cách khẳng định sự tồn tại của bản thân tuyệt vời nhất là được thị uy, nạt nộ, lớn tiếng với người khác, ngay cả khi không có lý do gì để mà thị uy, mà nạt nộ; và ngay cả khi người đời nhìn anh ta như một thứ rác rưởi dơ bẩn và tanh tưởi, nên tránh càng xa càng tốt. Có thể nói, hơn ai hết, với hạng người này, việc thể hiện bản thân là một nhu cầu mang tính bản năng, như con chó cất tiếng sủa tru tréo khi có người lạ vậy. Nhỉnh hơn một tí, với chút lý trí và tư duy của thứ gọi là con người, anh ta muốn thiên hạ biết, anh ta đang hiện diện trên đời. Đó là một nhu cầu không thể thiếu, như thể đó là mục tiêu sống còn của kiểu người này.

Phải thừa nhận, trong các hạng người đang vởn vơ qua cõi đời ngắn ngủi, đáng thương nhất vẫn là hạng người này, bởi đây là cách duy nhất họ có thể làm cho người khác biết, rằng họ đang tồn tại trên đời.

Dù có là "bia đá" hay "bia miệng", miễn sau hồi quá vãng, tên họ còn được nhắc đến trên đời là được. Như vậy, chẳng phải họ đã lưu danh với núi sông đó sao?