Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Chẹp!

Mưa giăng ngoài cửa mênh mông
Nên em lại giở "gà đồng" ra đây
Thơ này em viết giải khuây
Bác cô có đọc, chớ rầy em nghen!


(E hèm) Chơi vơi...

Con đường nho nhỏ
Cội liễu mồ côi
Gót sen quá nhẹ
Em về ai hay
Em về mưa bay...

Sợi hờn sợi tủi
Sợi nhớ sợi thương
Buông tay đón gió
Rơi trên sông bể
Vương vào mắt em...

Lá rụng bên thềm
Hương mùa đã cạn
Vệt cà phê loang
Vẽ ngày tháng cũ
Rồi ngày cũng qua...

Người giờ đã xa
Đơn côi quán nhỏ
Chơi vơi nỗi nhớ
Rơi vào hư không
Rơi vào hư không...

Mưa tạnh. Hết thơ (trong trường hợp có thể gọi đây là thơ). Sặk!

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Người đàn bà thứ hai


Còn nhớ, mình "chộp" được bài thơ này trên "Hạnh phúc gia đình" hồi còn học cấp 2. Đọc thơ, thương cho Mẹ nhọc nhằn một kiếp làm dâu, ái ngại cho phận gái, rồi sẽ đến lúc cắp nón theo chồng về làm dâu nhà người... Lấy chồng, làm dâu, suy cho cùng cũng là  duyên may rủi, "bến trong" thì nhờ, "bến đục" biết làm sao? Ngày đó, cặm cụi ngồi chép lại, để sau này lỡ có làm dâu, còn nhớ mà làm tròn đạo hiếu dâu con. Từng nghĩ, nếu chẳng may Mẹ chồng có phút giây chạnh lòng khi bị mình san sẻ mất tình yêu của con trai Mẹ, mình sẽ tìm dịp đọc cho Mẹ nghe bài thơ này, để Mẹ an lòng. Và, với anh, rằng thì là mà cũng: "Mẹ nào Mẹ của riêng anh..." Hì, chưa có chồng nên nghĩ vậy, không biết có dễ không!? Lấy chồng  là làm dâu cả gia đình, cả họ, phải đâu chỉ đơn giản là làm vợ một người!
 
Chiều nay, gặp trên blog một người chị bài thơ cũ, bài thơ nói thay nỗi lòng chị sau 9 năm làm dâu nhà người... Một chút gì như xót xa, một chút gì như ái ngại. Và lo lắng...
 

Người đàn bà thứ hai

Tác giả : Phan Thị Vĩnh Hà


Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con,
Bởi trước con, anh ấy là của mẹ,
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ,
Nhưng trọn đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời,
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ có được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.


Mẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn, mỗi ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ 

Con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ mãi là bến bờ thương nhớ của đời anh

Con chỉ là một cơn mưa mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh chỉ dành riêng cho mẹ, mẹ ơi.

Anh ấy có thể sống với con suốt cả cuộc đời
Nhưng có thể chia tay ngay ngày mai,có thể...
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ,
Dù thế nào con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai...

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Chẹp!

Hì, nghĩ cũng ngộ, cái blog này tên lag Bình yên, mình đặt tên cho nó là Bình yên, tự nhiên lôi mấy cái niềm buồn vớ vẩn, mấy chuyện thị phi vô làm gì không biết. Chỉ có chuyện vui thôi, bất luận thế nào. Làm gì cũng được, nhưng không được làm vấy bẩn cái chốn này, hiểu chưa S?
Chẹp!
P/s: Ái chà! Hôm nay ngày đẹp! Ngày 09 tháng 09 năm 2009. Kaka, post cái bảng nội quy này rồi mới phát hiện. Một ngày đẹp như thế, phải làm gì cho đời nó hay ho chứ nhể?
Ờ, thôi để sáng tính đi ku! Đi nghỉ, hehe...