Còn nhớ, mình "chộp" được bài thơ này trên "Hạnh phúc gia đình" hồi còn học cấp 2. Đọc thơ, thương cho Mẹ nhọc nhằn một kiếp làm dâu, ái ngại cho phận gái, rồi sẽ đến lúc cắp nón theo chồng về làm dâu nhà người... Lấy chồng, làm dâu, suy cho cùng cũng là duyên may rủi, "bến trong" thì nhờ, "bến đục" biết làm sao? Ngày đó, cặm cụi ngồi chép lại, để sau này lỡ có làm dâu, còn nhớ mà làm tròn đạo hiếu dâu con. Từng nghĩ, nếu chẳng may Mẹ chồng có phút giây chạnh lòng khi bị mình san sẻ mất tình yêu của con trai Mẹ, mình sẽ tìm dịp đọc cho Mẹ nghe bài thơ này, để Mẹ an lòng. Và, với anh, rằng thì là mà cũng: "Mẹ nào Mẹ của riêng anh..." Hì, chưa có chồng nên nghĩ vậy, không biết có dễ không!? Lấy chồng là làm dâu cả gia đình, cả họ, phải đâu chỉ đơn giản là làm vợ một người!
Chiều nay, gặp trên blog một người chị bài thơ cũ, bài thơ nói thay nỗi lòng chị sau 9 năm làm dâu nhà người... Một chút gì như xót xa, một chút gì như ái ngại. Và lo lắng...
Người đàn bà thứ hai
Tác giả : Phan Thị Vĩnh Hà
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con,
Bởi trước con, anh ấy là của mẹ,
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ,
Nhưng trọn đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời,
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ có được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.
Mẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn, mỗi ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ mãi là bến bờ thương nhớ của đời anh
Con chỉ là một cơn mưa mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh chỉ dành riêng cho mẹ, mẹ ơi.
Anh ấy có thể sống với con suốt cả cuộc đời
Nhưng có thể chia tay ngay ngày mai,có thể...
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ,
Dù thế nào con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai...