Những câu thơ đã làm nên một cuộc tình chua chát, mỗi lần đọc lại thấy nao lòng. Hôm nay, câu thơ lại đánh thức vùng kỷ niệm. Có cái gì nghèn nghẹn trong tim...
Vì không muốn vuột mất "một tâm hồn ta đã đợi từ lâu", có hai người đã níu giữ níu giữ đời nhau. " Cái gì nahnh đến cũng nhanh đi". Thế nên em không đón nhận anh bằng thứ tình nóng hổi và nồng nhiệt. Vậy mà, trang thơ còn chưa ráo mực, mà cuộc tình đến phút lâm chung...
Lại nhớ câu thơ:
Chuyện cũng giống quá anh nhỉ? Không tại anh, chẳng tại em. Còn vầng trăng thì vô tội (Đêm nay trăng cũng chưa đầy,kẻ xấu nào đã đánh cắp một mảnh trăng mà chưa trả, để vầng trăng mang vết khuyết trong hồn).
Chuyện xảy ra không có gì ngoài dự cảm. Nhưng sao đau đớn vậy? Sao chúng ta không sẵn sàng cho giây phút chia xa???
"Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt..." Phải vậy không anh? Em không nghĩ thế, nhưng đã làm thế. Còn anh?
Mà sao lại thế hả anh? Sao những lời nói đó không là sự thật? Sự thật cho em luôn ở thể phủ định vậy anh?
CHúng ta đã không có dũng khí để vượt qua hòan cảnh. Nóikhác hơn, chúng ta không vượt qua nổi chính mình. Vì thế mà ta "thắng gấp", Thắng gấp thường dễ té nhào. Bạn em nói: "nhào về phía trước". Ừ thì cú ngã nào chẳng đau. Em cảm nhận rất rõ nỗi đau của mình. Còn anh? Anh đồng ý "thắng gấp" cùng em sau vài lần từ chối yếu ớt. Và anh lặng thinh nhìn em đau đớn trước, trong và sau cú ngã.
Anh có đau không? Em cần thấy ở anh một thái độ rõ ràng. Để dẫu mỗi người một ngã, cái nhìn về anh trong em vẫn nguyên vẹn như hôm nào; để em không hối tiếc về phần đời em đã sống, có anh; để em tiếp tục tin vào tiếng nói trái tim mình...
Nhưng, anh không nói. Có lẽ anh biết rõ hơn em nơi bắt đầu và cả điểm dừng của câu chuyện. Còn em, trái tim con gái cho em biết điều gì đang và sẽ xảy ra. Nhưng em vẫn tham,anh ạ! Em đã không muốn để mất "một tâm hồn em đã đợi từ lâu". Nếu "lịch sử lặp lại", em tin mình cũng làm như thế.
Nhưng đôi khi em tự hỏi: có thật chăng em đã gặp tâm hồn em từng đợi? Em lấy tình cảm và lý trí để gạn lọc tỷ lệ sự thật trong cái gọi là "tình yêu" anh dành cho em. Một việc làm không dễ. Và rồi, em không có gì để chắc chắn rằng em đã có anh... Em đã không thể giữ được anh.
Bế mạc cuộc tình. Em lại tiếp tục bước hết đoạn đường phía trước mà chẳng có anh. Cũng giống khi ta chưa gặp nhau, mà sao thấy chông chênh quá đỗi...
Lại học cách chấp nhận thực tại, thực tại đớn đau... Nước mắt không thể rửa trôi ký ức, không xóa mờ kỷ niệm. Nhưng em tin, rồi năm tháng sẽ nguôi ngoai. Sẽ không còn những đêm dài thổn thức. Sẽ không còn những phút nhói lòng khi chợt nghĩ về anh.
Có thể cuộc hành trình sẽ đầy khổ ải, thậm chí sẽ gãy chân, nhưng nếu sợ gian khổ, sợ gãy chân mà không dám bước thì bao giờ em đến đích? Em đón nhận anh cũng vì lẽ đó. Và em cảm ơn giây phút ta gặp gỡ "giữa đường đời tấp nập", cảm ơn tháng ngày anh ở bên em với những điều tốt đẹp. Không níu kéo,cũng không chối bỏ. Quá khứ trôi qua, giữa em và anh, là một quãng đời đẹp đẽ cần trân trọng.
Cảm ơn trời vì vùng ký ức về anh trong em vẫn luôn thật đẹp. Em nguyện sẽ dành cho anh một chỗ trang trọng trong tim. Bởi em biết, đi hết đường đời, em cũng chẳng thể quên anh.
Con đường anh chọn, lối đó không em, có lẽ sẽ thênh thang và cho anh nhiều hạnh phúc.
Hạnh phúc anh nhé!
(Cám ơn đời còn có anh để nhớ!)