Hôm qua H tung một tin giật gân làm hết hồn. Tưởng cưới thật rồi chứ... Rốt cuộc thì chưa. Hú hồn! Nhưng tình cảnh cũng thật éo le. Nếu H ra đi để gìn giữ cái hạnh phúc đó, không biết sau này H sẽ ra sao? Lìa bỏ quê hương, gia đình, bạn bè, sự nghiệp, sống nơi đất khách quê người, không họ hàng thân thích, liệu có lúc nào đó, H hối hận không? Rồi H sẽ sống thế nào với mặc cảm tội lỗi luôn canh cánh? H sẽ từ bỏ người con trai yêu H với một tình yêu độ lượng hiếm thấy sao? Và, đó là chưa nói tới những đổi thay, biến động của dòng đời, của lòng người mà ta không lường hết được.
Hạnh phúc đó (nếu có), là một hạnh phúc không trọn vẹn.
H sẽ trả lại người ta cái đó chứ? Hãy làm như thế, H ạ!
H khổ tâm lắm phải không? Nếu nước mắt làm có thể xoa dịu niềm đau, H cứ khóc thật nhiều, thật nhiều... Để rồi sau đó, lựa chọn chọn cho mình bước đi đúng đắn. Hãy làm như thế, H nhé!
Ai cũng có những phút yếu lòng. Ai cũng có phút giây nông nổi. Nhưng chúng ta có cơ hội để "nghĩ lại" nữa mà.
Phải chấp nhận những điều không trọn vẹn, không như ý thôi.Chúng ta làm sao có được tất cả những gì mình muốn? H làm sao cùng lúc có cả hai người?
A2 sẽ đi một mình, H nhé!
Hãy để ký ức trôi vào quá khứ và dành cho nó một chỗ trong tim. Ru nó ngủ bằng thực tại cuộc sống. Đừng bao giờ đánh thức nó dậy nữa. Và hãy giữ gìn, trân trọng điều mà H đang có trong tay, nhé H!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét