Thứ Tư, 21 tháng 2, 2007

Bình thường thôi, bình thường thôi, bình thường thôi...

Thế là một cái tết nữa đã qua. Một cái Tết bình thường như mọi cái Tết. Chính xác! Điểm mới là gì? Lần đầu tiên tổ chức một chuyến đi chơi cho đại gia đình, không thiếu một thành viên nào. Thành công hơn dự kiến. Tưởng sẽ là đứa đầu tiên phá lệ, không đón giao thừa với gia đình như qui ước. Thế mà lại có thể phụ mẹ buộc thêm lạt cho mấy đòn bánh tét, được cùng ba uống chén trà thơm đón giao thừa.Giản dị thế thôi, mà hạnh phúc!

Năm mới, nhìn lại mình, vẫn chưa có gì mới. Đầu năm nhận được quá nhiều lời chúc sẽ có nhiều cái mới trong năm nay. Cười trừ. Thì cố gắng chứ làm sao. Mà cố chưa chắc đã được. Không dưới một lần "lực bất tòng tâm". Thôi cứ sống như chính mình, và hãy hết mình. Thời gian qua chưa thật sự hết mình.

Chiều nay anh Hoàng hỏi chừng nào cưới. Má ơi! Cưới ai? Ai cưới ? Bây giờ cưới ai? Sau cái "phi vụ" yêu đương bất thành, đến giờ nửa kia của mình còn ở tận đâu đâu, chẳng biết mặt mũi ra sao thì lấy ai để cưới?

Anh lại bảo: anh thấy em hông có dấu ấn cá nhân gì hết. Mỗi người cần có cái gọi là dấu ấn cá nhân. Hì. Cười ra nước mắt. Biết làm sao được? Cha mẹ sinh ra mình như thế. Một hình hài bình thường đúng nghĩa. Một bộ óc bình thường với tư duy bình thường, đủ để kiếm cơm ngày ba bữa. Nghe anh nói, soi rọi lại bản thân lần nữa. Nhìn rõ hơn một sự thật, rằng mình chỉ là một người bình thường, không có gì xuất chúng, không nổi trội, không sắc sảo, xét về mọi mặt.

Thật ra, đôi khi cũng thích là... ai đó lắm chứ! Nhưng nghĩ lại (cái này gọi là chủ nghĩa xét lại ), đã là người bình thường, lại cố bon chen để thành "ai đó", chỉ e đâm ra lố bịch, "ai đó" chẳng ra "ai đó", mà mình cũng chẳng là mình, lại trở thành trò cười cho thiên hạ. Rồi sức chịu đựng vốn dĩ "bình thường" hẳn không chịu nổi búa rìu dư luận. Thế nên lắm lúc sợ phải là "ai đó". Thôi thì cứ sống bình thường vậy. hì...

Năm mới, cũng "âm mưu", dự tính một vài điều. Rồi chắc cũng có vài thay đổi. Sẽ cố gắng thực hiện. Chỉ mong mọi thứ được diễn ra suôn sẻ trong khuôn khổ hai chữ "bình thường".