Lại đểnh đoảng rồi. Cái bệnh hay quên lại báo hại mình nữa. Hôm nay mình đã gây trọng án. Có gì khủng khiếp bằng ý thức được cái chết đang đến gần mà ko cách nào thoát được? Đầu tuần sau mình sẽ bị sếp "cạo". Chắc như đinh luôn! Chuyến này sẽ trọc lóc không còn tí tóc, đã chẳng dám khóc mà phải im như thóc cho coi.
Nhưng quan trọng hơn là mất uy tín với sếp. Mình rất sợ điều này. Sếp rất nhiệt tình mà lị... Mình coi sếp như người Thầy. Nói thật, làm nhiều nơi, mình chưa thấy sếp nào lôi cả...gan, ruột ra với nhân viên như thế.
Mà dạo này lại có nhiều "điều kiện chủ quan và khách quan " đưa đến, có thể khiến sếp mất niềm tin về mình. Ui chao! Mình chẳng muốn làm sếp thất vọng đâu. Mình cũng chẳng muốn trở thành kẻ bê bối dưới mắt mọi người.
Sếp! Không dám nhìn mặt sếp!
Làm sao bi giờ, Ta ơi?
Hix... Sếp vừa hỏi xong! Cằn nhằn vài câu..(Mình ngán cái cằn nhằn của sếp lắm. Đau...) Có lẽ lúc họp cũng đỡ hơn mình tưởng. Nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ tha. Và sẽ bị "nâng quan điểm"...
Nhưng cũng đỡ. Dù sao sếp cũng biết rồi. kẻo không mình sẽ hồi hộp đến đầu tuần sau.
Phù...