Hum wa, đồng chí Bớp, học trò lớp 2 đã gây nên cơn chấn động trong gia đình khi mang về nhà cái cổ ngỗng rưỡi cho môn tập làm văn, bài thi giữa học kỳ 2. Úi mẹ ui! Lần trong tiên trong lịch sử gia đình có một đồng chí ghi kỷ lục... thụt lùi về cái vụ án văn... vẻ.
Hơn thế, điểm số tất cả các môn đều thấp một cách có hệ thống mới đau! Mà còn đau hơn khi năm ngoái, đồng chí í là đứa giỏi giỏi nhất khối ở cả hai phân hiệu của trường... Năm nay thì đồng chí í là đứa đứng cuối sổ trong lớp.
Mẹ đồng chí í kìm lòng hổng nổi, chạy một mạch dzìa nhà ngồi khóc sau khi bị cô giáo mời lên "diện kiến"... Kết quả là ở dưới BH, cái điện thoại của Sóc rung lên bần bật. " Chị có chuyện buồn lắm, tối em lên chị kể cho nghe". Hết! Má ơi! Cả ngày phập phồng. Tối đến, có mẹt đúng hẹn! Nhìn cái cảnh bà chị mẹt mày bí xị ngồi kiểm tra bài, trên bàn hiện diện một cái roi, đồng chí Bớp thì đứng khép nép ghi "thành tích" mùa thi lên bảng, cái tay như không cầm nổi cục phấn... Má ơi! Con đã bik chuyện jì xảy ra..."Môn Toán: 7 điểm, Môn tập đọc: 7 điểm rưỡi..." Nhìn những dòng chữ này, Sóc tui thất vọng wá! Nhưng không sao! Cũng còn đỡ... Cứ từ từ, bík đâu nè... Nhưng sự thật ko hề như Sóc mong đợi. Sốc thật sự khi con số 2,5 dần lộ diện. "Iêm ko bik nói gì hơn!".- nói theo cách của Mỹ Tâm.
Thế là bà chị ca một khá "lảnh lót" và dài hơi, Sóc cũng phải nhảy vô "múa phụ hoạ", nhiệt huyết cũng tràn trề! ặc ặc... cái chiêu "áp đảo tinh thần đối phương" này wá wen!
(viết tiếp, vì vẫn chưa hết bùn!)
Đồng chí Bớp chỉ bik cúi đầu ra chiều hối lỗi, nhưng nhất quyết không khóc. Chỉ đến khi doạ cho nghỉ học và... thì mới rớt vài giọt nước mắt. Cứng đầu lém!
20h. Bà chị vẫn không ngừng vật vã. Nghĩ mà thương cho Sóc, cái bụng đói meo mà chưa được phép... măm măm... "Múa phụ hoạ" mà mắt cứ đảo tới đảo lui nồi canh chua cá điêu hồng...
Nhưng thiệt tình thương cho bà chị! Bao nhiêu niềm tin, bao nhiêu kỳ vọng đặt hết vào đó. Niềm an ủi lớn lao nhất là đó, niềm vui trong cuộc đời là đó. Vậy mà...
Trẻ con nào chẳng có lúc chểnh mảng hay sai trái, người lớn còn sai rần rần nữa là. Nhưng hình như con bé này ít suy nghĩ. Nó chẳng biết cảm động trước tình cảnh một nắng hai sương của mẹ nó, nó cũng không tỏ ra xót xa trước hình ảnh mẹ nó "lặn lội thân cò" cả ngày nắng lẫn ngày mưa, để dành những gì tốt đẹp nhất có thể cho nó. Nó không nghĩ đến mẹ mấy! Với nhiều đứa trẻ, mẹ là số 1! là nhất thế gian. Vậy mà với nó, mặc cho những gì mẹ nó hy sinh, bù đắp, trong cách hành xử của nó, người thứ nhất là nó chứ không phải mẹ.
Cái gen đó...
Dường như trong tâm hồn của nó không có sự rung cảm sâu sắc trước điều gì, tâm hồn nó không giàu cảm xúc? Nhìn cái cảnh nó đọc thơ mà cứ như cọp nhai đậu phụng, vừa thương cho tác giả, vừa tức anh ách...
Dặn hoài cũng vậy!
Nghĩ mà buồn...
Đôi khi nghĩ không nên đòi hỏi ở nó nhiều quá, nó vẫn còn là trẻ con! Ơ nhưng mà, có đòi hỏi gì lắm đâu!?