Thứ Tư, 9 tháng 5, 2007

Dọn dẹp

Họa vô đơn chí, Phúc bất tùng lai...

Cáo ốm ở nhà một tuần. Không lao động trí óc. Lao động chân tay cho người mình nó đỡ trì trệ. "Trồng" được cái trụ Ăng ten, bắt được nhiều kênh hơn, xem rõ như ... ban ngày. Khoái! Một tuần nằm nhà coi TV, chắc cũng phát hiện ra kênh nào có khả năng ru con nít ngủ (Mà không bik chính xác là "ru" hay là "ám ảnh" đến nỗi nó ko dám khóc. ac ac...)

Trang trí lại căn phòng. Có vẻ cũng rộng, thoáng và "thơ" hơn chút đỉnh.

Dọn dẹp đống sách báo cũ. Có cơ hội đọc được nhiều cuốn đã... tha về từ lâu mà chưa rờ tới. Và thải đi những thứ ko cần thiết mà nhiều lần đã cố tình giữ lại, dù chẳng để làm gì, chẳng bao giờ động đến. Phải kiên quyết thôi. Có những thứ ko còn giá trị, ý nghĩa nữa cố giữ lại cũng ko được ích gì, mà vứt đi, có khi lại nhẹ nhõm...

Dọn dẹp để đón chào những điều thú vị mới mẻ có lý hơn là ôm khư khư một mớ bòng bong đã bắt đầu hoen ố.

Dọn dẹp để sẵn sàng khoảng trống cho nhiều thứ cần thiết khác ở thì tương lai.

Tự học và chơi cơ bản vài bản nhạc mà Thầy chưa dạy. Nghe cũng OK. Tự mình khám phá, chinh phục cái mới dù không mau lẹ, hoàn hảo như có người kèm cặp nhưng cảm giác thú vị hơn nhiều.

Thì ra những trận ốm như vậy, lâu lâu cũng cần. Lâu lâu thôi.

Thế mà có đứa nó trù ẻo cho ta nằm liệt giưởng, đặng nó mua nhang và rượu đến...

Chưa đâu. Vẫn còn sống nhăn răng đây này. Bỏ cái trí tưởng... bở đó đêêê!

Cuộc đời vẫn đẹp sao! Tình iu vẫn đẹp sao!

Còn iu đời lém. Chưa có ý định die. hehehe...