- Em cứ làm theo ý em đi! Anh nói thật, anh nhẫn nhịn em nhiều lắm rồi! Anh rất hiểu em và thông cảm em nhưng em càng ngày càng tệ. Em cứ muốn hơn người, làm những cái to tát nhưng việc trước mắt làm chẳng tới đâu.
- Im lặng...
Thưa Sếp! Em từng nghe Sếp nói Sếp biết em có vấn đề gì đó ngoài công việc, khiến em mất tập trung, chỉ không biết cụ thể là việc gì thôi. Sếp đã đúng! Cảm nhận của Sếp rất đúng. Tuy em không thể kể cho Sếp nghe về cuộc sống của em; tuy Sếp không nói gì với em trước đó, em vẫn cảm nhận được Sếp có hiểu chút ít về mình.
Thưa Sếp! Em biết, sự kỳ vọng và niềm tin nơi các Sếp vào em đã giảm sút. Nhưng bất luận Sếp hiểu về em nhiều hay ít, đúng hay sai, em cũng cảm thấy rất ấm áp vì trong muôn vàn thứ Sếp phải cán đán mỗi ngày, Sếp vẫn để tâm đến cảm nhận và hoàn cảnh của một đứa nhân viên quèn là em.
Vậy thì thưa Sếp, bằng tất cả sự kính trọng của em đối với Sếp, bằng danh dự và sự tự trọng của bản thân, em xin hứa với Sếp rằng bắt đầu từ nay, em, Kim Toàn, sẽ xác lập lại hình ảnh của mình trong mắt Sếp.
(Bật mí cho Sếp biết, con người em có hai nguồn động lực lớn để tiến bộ: Một là: .... không thể bật mí. Thứ hai là: bị chê.)
Sếp đã chê em rất thẳng thắn. Nói cách khác là Sếp đã "cạo" em. Vậy thì Sếp hãy chờ xem!
Àh! Em cũng đã thề luôn rằng, từ nay, em sẽ không bao giờ mở Blog hay chat chit trong giờ làm việc. (Cám ơn Sếp vì mặc dù đã đe doạ sẽ "đánh đòn" em về tội blog bliếc nhưng cuối cùng thì Sếp cũng bảo "viết Blog phải cho người ta đọc chứ!" (sau khi sếp lượn 1 vòng thế giới Blog rồi hỏi "Tâm sự của em đâu?" Em bảo: "Em cất rồi! Vì Sếp đe sẽ đánh đòn em mà." "Ủa, mở lúc rảnh rỗi, ai bảo em mở trong giờ làm việc" Hú hồn! Vậy là em không cần phải đoạn tuyệt với Blog nữa. Mừng vì Sếp đã không ... dị ứng với công nghệ @ và cảm thông cho lớp trẻ. Cảm ơn Sếp! Mở cửa ra nào! Mở cửa ra cho nằng sớm vào phòng...)