Thứ Ba, 24 tháng 4, 2007

Thưa Sếp!

- Em cứ làm theo ý em đi! Anh nói thật, anh nhẫn nhịn em nhiều lắm rồi! Anh rất hiểu em và thông cảm em nhưng em càng ngày càng tệ. Em cứ muốn hơn người, làm những cái to tát nhưng việc trước mắt làm chẳng tới đâu.

- Im lặng...

Thưa Sếp! Em từng nghe Sếp nói Sếp biết em có vấn đề gì đó ngoài công việc, khiến em mất tập trung, chỉ không biết cụ thể là việc gì thôi. Sếp đã đúng! Cảm nhận của Sếp rất đúng. Tuy em không thể kể cho Sếp nghe về cuộc sống của em; tuy Sếp không nói gì với em trước đó, em vẫn cảm nhận được Sếp có hiểu chút ít về mình.

Thưa Sếp! Em biết, sự kỳ vọng và niềm tin nơi các Sếp vào em đã giảm sút. Nhưng bất luận Sếp hiểu về em nhiều hay ít, đúng hay sai, em cũng cảm thấy rất ấm áp vì trong muôn vàn thứ Sếp phải cán đán mỗi ngày, Sếp vẫn để tâm đến cảm nhận và hoàn cảnh của một đứa nhân viên quèn là em.

Vậy thì thưa Sếp, bằng tất cả sự kính trọng của em đối với Sếp, bằng danh dự và sự tự trọng của bản thân, em xin hứa với Sếp rằng bắt đầu từ nay, em, Kim Toàn, sẽ xác lập lại hình ảnh của mình trong mắt Sếp.

(Bật mí cho Sếp biết, con người em có hai nguồn động lực lớn để tiến bộ: Một là: .... không thể bật mí. Thứ hai là: bị chê.)

Sếp đã chê em rất thẳng thắn. Nói cách khác là Sếp đã "cạo" em. Vậy thì Sếp hãy chờ xem!

Àh! Em cũng đã thề luôn rằng, từ nay, em sẽ không bao giờ mở Blog hay chat chit trong giờ làm việc. (Cám ơn Sếp vì mặc dù đã đe doạ sẽ "đánh đòn" em về tội blog bliếc nhưng cuối cùng thì Sếp cũng bảo "viết Blog phải cho người ta đọc chứ!" (sau khi sếp lượn 1 vòng thế giới Blog rồi hỏi "Tâm sự của em đâu?" Em bảo: "Em cất rồi! Vì Sếp đe sẽ đánh đòn em mà." "Ủa, mở lúc rảnh rỗi, ai bảo em mở trong giờ làm việc" Hú hồn! Vậy là em không cần phải đoạn tuyệt với Blog nữa. Mừng vì Sếp đã không ... dị ứng với công nghệ @ và cảm thông cho lớp trẻ. Cảm ơn Sếp! Mở cửa ra nào! Mở cửa ra cho nằng sớm vào phòng...)

NET, CHAT VÀ BLOG !?!?!?

(Sao chép có xin phép Bác Ong Mật rồi, dù chưa bik Bác í có đồng ý hay không.)

Thời @, quá nhiều thứ thật khó hiểu.

- Nghe hàng xóm chửi con: “Mày cứ net niếc, chat chiếc suốt ngày, đồ hư thân mất nết!”. Tôi hiểu: Net, Chat là cái gì đó quyến rũ trẻ con, kẻ thù của các bậc cha mẹ.

- Đọc báo, thấy đưa nhiều tin: Thiếu niên, học sinh bỏ lớp lên net, trốn học đi chat, có em kiệt sức, chết gục; cỏ kẻ lừa nhau, đâm chém… Tổi hiểu: Net, Chat là kẻ sát nhân.

- Đọc Azitnêxin, có truyện “Chat sìn chat chat bùm”, tôi thấy “Chat” quá đổi bi hài (điều này oan ức cho Chat).

- Nghe báo cáo, phổ biến tại các phiên họp: Nhiều sex, nhiều “bậy bạ” trên blog quá, không kiểm soát được. Tôi hiểu: Blog là tai họa, là họ hàng bậc trưởng thượng của Net – Chat …

Vậy là, tôi ghét Net, Chat, Blog quá chừng. Ghét đếm mức, cái gì liên quan đến nó đều không ưa. Cô giáo dạy tiếng Anh hỏi nickname là gì, quyết không trả lời.

“Ghét của nào trời trao của đó!”. Không, với tôi, không phải trời trao, mà tôi tự tìm đến. Vì “cái đáng ghét” là cái hay được tìm hiểu nhất.

Tôi trốn vợ đi tìm Chat. Không tìm đâu xa, ngay ở anh bạn thân bên mình. Anh ta ngạc nhiên, chưa thấy ai đến với chat bằng cảm xúc “căm thù” như tôi. Rồi tôi đã “căm thù” Chat tới mức say mê và nhạy cảm.

Với blog cũng vậy. Những lệnh ngắn ngủi, vô hồn nhưng nối ta đến với bao điều kỳ diệu. Dường như, bên sau màn hình là cả một thế giới thông tin mênh mông đang “cựa quậy”. Đúng như Bill Gate nói: Thế giới ấy trên đầu ngón tay. Thông tin đến và đi nhanh hơn làn gió.

Tôi vẫn nhớ lời cảnh báo: Với Net, thế giới gần nhau lại, con người xa nhau ra. Đúng là vậy. Hiện có dấu hiệu, quan hệ của người ta với người trong nhà, người bên cạnh dần bị đóng băng để cháy bỏng thần xác lẫn thần hồn với thế giới phương xa qua màn hình nhỏ. Hiểm họa suy giảm nhân tính từ đây. Nhưng từ đây cũng mở ra chân trời xa rộng của mỗi cá thể. Cái gì bị dồn nén trong tâm trí hằng ngày thường được mở tung qua Net, Chat và Blog.

Vậy, Net, Chat và Blog có hại hay lợi?. Khó có câu trả lời chung nhất. Hãy tìm lời đáp ở mỗi người. Có người vì Net, Chat, Blog mà bỏ học hành, sa vào cám dỗ, hại sức khỏe, hại người. Cũng không ít người nhờ Net, Chat, Blog mà khám phá thế giới kỳ thú, tự học, tự tìm cơ hội lập thân. Có nhiều blog dung tục, nhưng số blog thể hiện ý tưởng hay, tâm trạng thực, hoài bão lớn, cảm xúc đẹp … không phải ít. Các nhà tư tưởng, nhà giáo, nhà tâm lý học có thể tìm thấy “tâm trạng thật” của con người qua blog.

Giờ thì tôi không hiểu mình phải đối xử với Net, Chat, Blog như thế nào?. Ngồi với nó thì rộn ràng. Mê quá thì rắc rối. Xa rời nó thì ray rức. Chợt nhớ đến hình tượng của hiệp sĩ Đônkihôte. Net, Chat, Blog chẳng qua như là vũ khí mới vô cảm của hiệp sĩ. Tốt hay xấu, lợi hay hại cốt ở năng lực sử dụng vũ khí và mục đích chiến đấu của hiệp sĩ. Tại sao hệ thống giáo dục quốc dân không chú trọng đến việc dạy và rèn cho thanh thiếu niên, học sinh cách sử dụng vũ khí mới để trở thành hiệp sĩ của tương lai, mà cứ đặt thứ vũ khí ấy ngoài nhà trường, luôn luôn cảnh giác?.

ONG MẬT