Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2007

Biển và tình yêu


1.Biển - Bờ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng, em hiểu ngoài khơi trời ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm...
Không có nghĩa con tàu biển đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc. (sao ko dám khóc? Cứ khóc đi cho nhẹ lòng.)
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn, khó nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng,
Phiêu du mãi để hàng dương khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng để bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Như tiếng thở từ ban chiều vọng lại
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
"Yêu rất nhiều..." là cho cả bờ đâu!
(Lần đầu tiên hò hẹn, người ấy đọc bài này. Giờ thì người ấy như ngọn sóng mãi phiêu du...)
***************************************

2.Cổ Tích Biển Và Em

Có một lần biển và sóng yêu nhau

Người ta nói biển là mối tình đầu của sóng

Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng

Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca.

Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa

Bao kẻ đến và tỏ tình với biển

Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn

Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng.


Sóng trở về và biển thấy ăn năn

Biển ngoại tình biển xanh mang tội lỗi

Sóng thét gào không thể tha thứ tội

...

Đã có lần anh nói em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Trong tình yêu hò hẹn quá mong manh...

Sóng bạc đầu kể từ đó phải không anh ?
Có ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu em, biển chẳng hề chung thủy
Dẫu bạc đầu mà sóng vẫn thủy chung

Anh dắt em giữa biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Dẫu không phải tình đầu em trong trắng
Chỉ mong anh một lòng với cổ tích biển ngày xưa !
"Dẫu không phải tình đầu em trong trắng..." là seo??? Nghi lém à nghen!
**********************************************

3.Bài Ca Của Biển

Biển giận thuyền hôm nay không ra khơi
Làm con sóng buồn tênh không muốn vỗ
Và hạt muối cũng không thèm mặn nữa
Biển nhớ thuyền, da diết, biết không?

Thuyền có biết đêm nào biển cũng hát
Bằng tiếng sóng nhè nhẹ vỗ bờ
Hát ru bờ cát, hát ru hạt muối
Hãy yên lòng, thuyền luôn nhớ biển xanh!

Mấy hôm nay trời không mây không nắng
Không có gió và cũng chẳng có thuyền
Biển buồn phiền nhớ thương thuyền ấy
Không còn hát bài ca ru ngày xưa

Biển dịu dàng thì thầm cùng cát trắng
Về tình yêu biển dành trọn cho thuyền
Và biển mong một ngày kia đầy gió
Biển lại cùng thuyền sánh bước ra khơi.
(Chắc chắn rùi. Sẽ có một ngày "chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã, phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang" ra dzới biển thui. Chỉ mong là đừng có thứ gọi là Chanchu mấy lị Xangsane. Khổ lém!hichic...)
*****************************************

4.Thuyền Và Biển

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa

Những đêm trǎng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.
(Chính xác là như dzị! Em chỉ còn bão tố...)
*******************************************

5.Biển Và Em

Tình anh là tình biển
Bởi anh mãi lênh đênh
Bờ nào có tình thương
Bến nào có chờ đợi
Tàu vẫn quay trở lại
Tìm chút nắng ban mai
Tìm chút tình thơ dại
Tình người vẫn khoan dung
Lòng người vẫn độ lượng
Biển khơi vẫn thiết tha
Anh đi giữa đường thương
Có con chim Hải Âu
Có chòm sao Bắc Đẩu
Bên em và bên biển
Ngọn Hải Đăng rực sáng
Trong tình em khát khao
Trời mây nước xôn xao
Huyền ảo giấc chiêm bao
Thực hoà chung với mộng
Cuối xuống hôn loài người
Ngước lên hôn vũ trụ
Anh cùng biển phiêu du
Đưa em vào giấc ngủ
Anh yêu em như anh yêu biển
Biển trong hồn và em ở trong tim
Anh thương em như anh thương biển
Suốt cuộc đời chỉ có biển và em.

(Câu cuối thấy... wen wen! hehe... Bao nhiêu phần trăm sự thật???)

"Giết" một phát xem nào!

Mí bữa nay mìn quá xá "trâu bò"! Sáng nào cũng bò ra đường bốn rưỡi sáng. Chạy lăng quăng cả ngày, tới 11 giờ khuya mới vác mẹt dzìa nhà, làm một giấc say sưa (và mộng mị) để rồi sáng hôm sau, lịch sử lặp lại... Bọn bạn bắt đầu kêu ca wá xá về độ phai tàn cái tấm dung nhan vốn đã chẳng mấy trăm gờ ram hương sắc của bổn cô nương này rồi... hìhì. "Đã mang lấy nghiệp vào thân, thì đâu dám trách trời gần trời xa...". Mấy lị, đâu phải lúc nào cũng cực đâu, bi giờ cố gắng chịu cực chịu khổ để mốt chịu khổ chịu cực típ mừ. Đời người có mấy mươi năm! Tiến lên và nhìn về phía trước! Phải "nghênh diện" mà đi dẫu "thu phong" có "trận trận hàn" phải hok Sóc?

Vui là việc làm của Sóc đã có hiệu ứng rõ rệt. Mí bữa nay, Biên Hòa đã mở, tắt đèn đúng giờ qui định. Bốn rưỡi sáng là "phụt!". hè hè... Cũng có hơi tối nhưng chạy chậm tí, chút xíu trời sáng liền hà! Cái tình cảnh này có ai thik đâu nhưng nếu hy sinh chút xíu mà được việc lớn thì ngại gì hok làm?

Tối qua cả bọn lượn lờ mấy KCN từ Long Thành, Nhơn Trạch đến Biên Hòa thấy thực hiện cũng tốt phết! Chắc cũng đã... giật mình.

Kêu gọi là thía, nhưng dẫu sao cũng nói thẳng với nhà đèn là "điệu này hok ổn rùi ông anh!". Kệ! Thuốc đắng dã tật... Nói trên tinh thần xây dựng mừ. " Đánh mà không phá. Phơi bày mà không gây hấn. Tố giác mà không kết án" mừ. (Cô Thanh Hải mà bik mìn thuộc đạo đức nghề nghiệp cỡ này chắc phải iu iu mìn lém đây... hehe...)

Ngẫm chuyện nghề. Sau những ngày mất ăn mất ngủ; sau những "cuộc chiến không tương quan về lực lượng"; sau những "đe", những "búa", những dọa dẫm; thậm chí cả những cái cười ruồi, liếc xéo hay những lời dè bĩu của một bộ phận đồng nghiệp, hiệu quả xã hội - đó là thứ thuốc an thần quí giá giúp mình tiếp tục gắn bó với cái nghề "xanh như lá, bạc như vôi" này (nhiều người bảo thế đấy, hok bit đúng hok, chưa có ý kiến bình loạn). Dù đôi lúc, chưa buộc được những kẻ sâu mọt phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi của chúng, song, cũng chặn đứng được một số âm mưu, kế hoạch bất chính, trả lại công bằng xã hội roài. Âu cũng là niềm an ủi...

Ặc ặc, nói về đe dọa. Thiệt ra cái mạng này giá có nhiêu đâu? Nếu bị tai nạn mà chít thì được bồi thường vài ba chục "chai". Rẻ như bèo! Nhưng nếu cái mạng này "ngỏm củ tỏi" mà có thể mang lại cho ai đó sự bình yên và hàng chục, hàng trăm "chai" thì té ra nó cũng có giá phết. Thêm nữa, nếu cái mạng này sống, có thể khiến hàng chục hàng trăm "chai" kia ở đúng vị trí xứng đáng của nó, và pháp luật được thượng tôn, thì... tội gì mà chít! Hehe . Phải hok nè? (dù đôi lúc chán đời mở miệng ra là "muốn chít quách cho xong". Nhưng nói là nói thế thui. Chứ tội gì!)

Dzậy nên "dù đời còn lắm thăng trầm đường dài phía trước, và lối đi về gập ghềnh ai bik" thì cũng cứ "hát vang lên cho đêm vui ngất trời, và ngày thêm ước mơ...", Sóc nhể!

khe khe...