Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2007

Chuyen co tich... dai kỳ (Lẽ ra có 01 kỳ, nhưng vì mệt wá nên ra vài kỳ)

Chuyện kể rằng, ngày nảy ngày nay, trong khu vườn nọ, có một đôi bạn tình cờ gặp nhau rồi chơi với nhau rất thân. Đôi bạn ấy là gà con và sóc nâu. Dù ở rất xa nhau, nhưng tâm hồn họ rất gần nhau, họ hay online, chat với nhau, "tám" với nhau tất cả mọi điều. Gà con hay gọi sóc nâu là "công chúa bé bỏng", còn sóc nâu cũng gọi gà con là "hòang tử". Tháng ngày dần trôi, gà con "fall in love" sóc nâu lúc nào không biết. Mỗi ngày, gà con dùng điện thoại di động Nokia nhắn tin cho sóc nâu: " I miss you so much, sóc nâu!" hay: "Trời ơi! Nhớ quá! làm sao???" Thế rồi một ngày nọ, sóc nâu cũng thấy nhơ nhớ gà con. Và rồi bắt đầu một chuyện tình đầy lâm li, bi đát.

Họ gọi nhau là "ông xã", "bà xã". Tối nào "ông xã" gà con cũng gọi điện nói chuyện với "bà xã" sóc nâu thật lâu. Ông xã gà con hát cho bà xã sóc nâu nghe nè, ru bà xã ngủ nè, làm thơ tặng bà xã nữa nè! (í ẹ! mà ông xã lại nhỏ tuổi hơn bà xã mới đau chứ!). Mỗi ngày ông xã gọi điện cho bà xã mấy lần, lần nào cũng thật lâu, chỉ để hỏi "bà xã ăn cơm chưa" "bà xã làm gì đó? Nhớ bà xã wá nè! huhu làm sao?" Hay đại loại nói vài chuyện vô bổ nào đó, đơn giản vì" thèm nghe giọng nói của bà xã wá" đó mà.

Chuyện tình của họ cứ êm đềm trôi theo năm rộng tháng dài. Sóc nâu rất cảm động trước tình yêu nồng nàn, vĩ đại của gà con. Cô nhận ra mình yêu gà con nhiều lắm! Rất nhiều! Nhiều hơn cô tưởng! (Phụ nữ yêu bằng tai mà lị!) Bây giờ cô mới thấm thía cái câu: " Ơn thầy ơn mẹ chắt chiu, tội trời em chịu không yêu bằng chàng".

Nhưng rồi một ngày nọ (chữ "nhưng" đáng ghét).

Hết kỳ 1 (cho hấp dẫn ấy mà)

Đây chỉ là bản thảo thui! Sẽ có chỉnh lý đấy.