Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Khoảnh khắc




...

khoanhkhac: toi qua em nhan dc 1 bong hong!

Giang:

khoanhkhac: anh tin noi ko

Giang: tin chứ

khoanhkhac: do la bong hong dau tien trong doi em nhan dc tu 1 nguoi con trai

khoanhkhac: (du em da 2 lan duoc yeu)

khoanhkhac: tin dieu nay ne

khoanhkhac: 26 tuoi, nhan dc 1 bong hong dau tien

khoanhkhac: cua 1 nguoi con trai

Giang: phải chi

khoanhkhac: nhung ko phai cua nguoi yeu

Giang: anh bít

khoanhkhac: ko phai cua nguoi than

khoanhkhac: ma la cua 1 nguoi hoan toan xa la

Giang: anh tặng trước rồi

khoanhkhac:

Giang: vui !

Giang: em thấy người ta sao?

Giang: xa lạ mà tặng ?

khoanhkhac: da

khoanhkhac: ng ta binh thuong nhu moi nguoi khac

khoanhkhac: nhung co 1 trai tim ma ko phai thoi buoi nay ai cung co

khoanhkhac: Hoan toan xa la anh ah

khoanhkhac: cau ta tien den gan em

khoanhkhac: chia ra truoc mat em 1 bong hong

khoanhkhac: "Tang cho ban bong hong ne, dung khoc nua nha!"

khoanhkhac: Luc do, em dang ngoi 1 minh

khoanhkhac: ngoai Ho Con Rua

khoanhkhac: va... em khoc

Giang:

khoanhkhac: Cai bong hong do "gia tri thuong mai" la 10 nghin

Giang: tặng vậy, khóc là đúng rồi

Giang: xúc động!

Giang: nhưng sao em ngồi đó, và khóc?

khoanhkhac: va do la mon tien cuoi cung cau trai ay con trong vi

khoanhkhac: nen cuoi cung bong hong do la vo gia

khoanhkhac: co khi no y nghia hon bong hong ma em mong doi se nhan dc tu nguoi con trai yeu em suot 26 nam qua

khoanhkhac: khoc roi moi tang

khoanhkhac: chu hok phai tang roi moi khoc

Giang: uh

Giang: anh ko biết sao em khóc

Giang: rồi sau đó người ta tặng, và em cũng khóc

khoanhkhac: cung ko co ly do gi chinh dang

khoanhkhac: em di lam ve

khoanhkhac: di an voi cac ban

khoanhkhac: an xong di ve

khoanhkhac: nhung em cam thay hoi buon

khoanhkhac: hoi co doc

khoanhkhac: theo quan tinh

khoanhkhac: em lai ra Ho Con Rua ngoi

Giang: um, anh hiểu rồi

khoanhkhac: em nhin dong nguoi qua lai

khoanhkhac: va nghi ve nhieu thu

khoanhkhac: ve nhung duoc- mat trong doiu

khoanhkhac: ve tinh yeu

khoanhkhac: ve long trung thanh va su phan boi

khoanhkhac: va niem tin va su lua doi...

khoanhkhac: ve nhieu thu...

khoanhkhac: da

khoanhkhac: em ko dinh khoc

khoanhkhac: va co le e da ko khoc

khoanhkhac: nhung co 1 nguoi ban hang rong hoi em

Giang: trước giờ cứ tưởng em mạnh mẽ, chẳng khóc bao giờ ...

khoanhkhac: "con oi, sao con buon qua vay?"

khoanhkhac: va the la thanh tri sup do...

khoanhkhac: nhieu nguoi cung nghi nhu anh

Giang: anh xin lỗi nhé

khoanhkhac: ko it nguoi hoi em la "co bao gio em khoc ko?"

khoanhkhac: vi dieu gi?

Giang: về cái suy nghĩ của anh

khoanhkhac:

khoanhkhac: ko sao anh ah

khoanhkhac: co khi cai nguoi ban nam ben canh em moi ngay

khoanhkhac: ứong chung voi e moi ngay ma con ko bik la em khoc nau ma

khoanhkhac: nua ma

khoanhkhac: song chung

khoanhkhac: e yeu duoi qua phai ko?

Giang: những người tưởng mạnh mẽ, nhưng thật ra cũng có 1 ngưỡng để "thành trì sụp đổ"

khoanhkhac:

Giang: giống cổ tích

Giang: anh chàng tặng em có suy nghĩ thật hay

Giang: anh ko tài nào nghĩ ra được

khoanhkhac:

khoanhkhac: cau ta noi la cau ta di mau bap xao

khoanhkhac: ngay truoc mat em

khoanhkhac: cau nhin thay anh mat cua em sao buon qua

khoanhkhac: cau nghi bung: "the nao cung khoc

khoanhkhac: chac muon khoc lam ma khoc ko dc day."

khoanhkhac: hìhì

khoanhkhac: va sau do, cau ta lang le quan sat

khoanhkhac: va cuoi cung, dung nhu cau du doan

khoanhkhac: toi nghiep cau ay ghe

khoanhkhac: cau ay chi con dung 10 nghin

khoanhkhac: sau khi mua bap xao...

khoanhkhac: con vua du mua 1 bong hong...

(10/2008)

Copy lại từ Blog Đại ca Giang, đã xin phép chủ sở hữu roài. Thanks đại ka, rất nhiều!

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009

Chiện chăn bò, kể tiếp...




Đêm xuân giấc mộng không thành, ngồi dậy kể tiếp chuyện chăn bò hồi nhỏ cho cô bác nghe chơi.

Kỳ 2: Tung hoành nơi chiến trận

Đó, sau cái màn... “đầu trộm đuôi cướp” rồi tắm kênh thỏa thích như đã kể, đội quân ô hợp vừa bò vừa người ban nãy lại tiếp tục lên đường. Đi một đỗi khoảng 3 cây số nữa là tới rẫy, trên rẫy là dông, là núi. Địa bàn hoạt động chính là ở chỗ đó đó.

Vừa tới rẫy, lũ bò được tháo mõm cho, tha hồ mà nhỡn nhơ gặm cỏ. Tội nghiệp bầy bò! Mùa nắng thì đồng khô cỏ cháy, cỏ lụi hết trơn, mà bầy bò gần trăm con ngày nào cũng tàn sát thì cỏ nào mọc cho kịp mà ăn? Còn mùa mưa, người ta trồng khoai lang, khoai mì gần hết rẫy. Lúc này thường lùa bò lên dông ăn lá cây rừng hoặc thả ra đồng ruộng đã hết vụ hè thu. Cỏ rác thất thường như vậy nên bầy bò có mùa mập mùa ốm. Phàm đã chăn bò thì cũng quan tâm đến sự no đói, mập ốm, của bầy bò lắm. Song, dù trong bất cứ trong hoàn cảnh nào, cái sự nghiệp chăn bò cũng không lúc nào kém vui. Chỉ cần đến nơi tập kích rồi, bò cha, bò mẹ, bò anh, bò chị chúi mũi kiếm ăn rồi, bò nhi đồng nhởn nhơ hái hoa đuổi bướm rồi, thì chủ bò cũng tha hồ bày binh bố trận.

Lúc còn nắng thì kiếm bóng mát, dăng cả hàng bày mấy trò hiền hiền kiểu như ô quan, đánh bốc, đánh nẻ, hoặc buồn buồn thì kiếm mấy cái mả (mộ) xây đẹp đẽ, rộng rãi mà quất một giấc tới chiều. Dân chăn bò rẫy thì lớn nhỏ chẳng đứa nào sợ mả. Bị rẫy cũng là nghĩa địa. Ở rẫy, mã xếp trùng trùng lớp lớp, xây có, đắp đất có, to có, nhỏ có, đẹp có, xấu có... không trốn đi đâu mà không gặp mả cả. Có những cái mả cứ mỗi năm mỗi lớn. Nghe đồn đó là mả của những người bị cọp bắt, rất thiêng. Cái mả càng lớn thì con cháu của người nằm dưới đất làm ăn càng phát đạt. Ai phá hoại nó cũng bị cọp bắt. Bọn chăn bò có lì lợm cỡ nào cũng không dám mon men tới mấy cái mả đó. Còn lại, mả nào, miễn là sạch sẽ thì cũng có thể trở thành nơi ăn chốn… ngủ của dân chăn bò được hết.

Đặc biệt là những lần thả bò ngày, mấy cái mả chính là… căn cứ địa để vừa trốn nắng, vừa là chỗ ăn cơm chung của cả hội. Bình thường, cơm nhà nào nhà nấy ăn, nhưng đến khi thả bò ngày thì mỗi đứa một gô cơm với những món đồ ăn khác nhau. Tập trung lại ăn chung, ngon hết sẩy, dù chỉ là mấy con cá nhỏ, vài lát thịt kho chung với dừa hay dưa cà mắm muối mà thôi.

Ăn xong, cứ thế mà xí phần mấy cái mả, bẻ lá cây quét dọn sạch sẽ xong, đặt lưng nằm xuống, hai ba đứa quay đầu vô nhau rù rì rủ rỉ một hồi, gió mát hiu hiu, đánh một giấc ngon lành tới chiều.

Tỉnh dậy, việc đầu tiên là kiểm tra xem mấy con bò đâu rồi, có kéo nhau đi ăn lang, ăn lúa của người ta không, tập hợp nó về địa phận an toàn, rồi là chạy nhảy, đuổi bắt nhau chí chóe… Chơi cho tới khi mồ hôi mồ kê túa ra nhễ nhại, mặt đỏ phừng phừng, thở cả ra tai thì nghỉ, lên suối lấy nước uống. Đang mệt mà uống mấy ngụm nước suối chảy từ trong khe đá trên núi ra, trong vắt, mát lạnh và ngọt lành mới đã khát làm sao!

Ta nói, "ăn gạo chợ uống nước sông" còn đỡ! Dân chăn bò toàn ăn trái cây rừng, uống nước suối không hà, mà đứa nào đứa nấy chắc nụi, chả mấy khi ốm vặt.

Nói trái cây rừng mới nhớ! Ai khoe “rừng vàng biển bạc" đâu hỏng thấy, chỉ thấy cái quê hương “gối đầu lên đá vách, ngút Trường Sơn sương sớm phủ lưng đèo” của Sóc có nhiều loại cây rừng rất ngon. Cứ chiều chiều, chạy nhảy chán, đói bụng, cả lũ lại tản đi hái trái cây. Khi thì những chùm Chùm chày đỏ mọng, khi thì những trái Móng khiểng vàng ươm, ngọt lịm, thơm lừng, lúc lại những trái dứa rừng đỏ au, đầy gai mịn nhưng vị ngọt rất thanh hay ít nhánh trâm rừng xanh xanh tim tím...

Đến mùa mưa, hễ vào đến rẫy là cả lũ lùa bò thẳng lên dông, hái chà là. Cứ sau một cơn mưa, chà là thi nhau chín, nhiều đến nỗi không kịp hái. Từng buồng chà là đen mọng oằn ra khỏi những cành lá đầy gai, trĩu xuống đầy mời gọi. Bọn Sóc chỉ việc kê nón vào bụi cây, lấy roi chăn bò đập nhẹ lên buồng là trái chín rụng xuống lộp độp. Trái xanh và trái hường ở lại, hôm sau lại đi hái tiếp. Nghe thì dễ vậy, nhưng hái chà là rất dễ bị gai đâm, bị đầu mỗi lá tạo thành một gai nhọn, còn gai trên bẹ lá thì chi chít. Thành ra, đến mùa chà là, chí ít Sóc đây cũng phải... sống chung với vài cái gai chà là trên tay. Nhức lắm đó!

Chịu khó rảo một hồi, cả bọn góp lại cũng được lưng nón lá với đủ loại trái cây. Mười mấy đứa thi nhau lên tảng đá to nhất, vừa ngồi vắt vẻo ăn trái cây rừng, vừa chuyện trò rôm rả. Ăn xong, lưỡi đứa nào cũng đỏ loét, xanh lè hay đen thui là chuyện... phình thường. Ăn đã đời, chiều về đứa nào cũng có một ít để mang về cho anh, chị, em…

Nhưng nói thiệt, trong các loại trái cây ở rừng, Sóc thích nhất trái sim. Mùa sim chín, chọn lấy những quả sim tím mọng, căng tròn, cắn thử một trái, vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi, mùi thơm dễ chịu lan vào mũi… Chao ơi, nhớ mà thèm!

Nhưng mà, ăn trái sim phải ngắt bỏ tai sim nghen, không coi chừng bị... cọp bắt àh! Sim ngon vậy đó, nhưng đâu chỉ vì sim ngon mà lại ham đi hái sim dữ vậy.

Cái thú hái sim là khi trèo lên đồi cao, đứng giữa trời xanh lồng lộng, mây trắng lững lờ, gió đưa những cành sim xào xạc; là khi lòng tràn lên một nỗi hân hoan nhè nhẹ lúc ánh nắng cuối ngày buông những tia mềm mại xuống lưng đồi. Chao ơi, sao mà yêu thế!
Màu tím hoa sim rất lạ và nhiều sắc độ. Tím đậm có, tím hoa cà có, phơn phớt hồng cũng có, trắng cũng có, tím chen lẫn trắng cũng có. Thiên nhiên quả rất tài tình khi tạo nên hoa sim với những sắc tím rất đáng yêu, nhưng thật khó để diễn tả hay so sánh được. Mỗi đóa hoa một màu khác nhau, không đóa nào giống đóa nào nên lần nào ngắm hoa cũng vừa ngạc nhiên, lại vừa thấy quý, thấy thương làm sao... Dường như trong cái màu tím ấy luôn ẩn chứa một nỗi buồn sâu kín, nhưng đủ để lay động lòng người. Thiệt lạ, hoa sim dung dị và mộc mạc là thế, mà sức cuốn hút lại mãnh liệt không ngờ Chưa bao giờ thấy cũ, thấy chán.

Chiều mơn man gió, đứng giữa đồi sim, nhìn xuống bạt ngàn đồng ruộng xanh um, thấy lòng mình trải rộng. Nhìn về phía xóm làng xa tít, biết rằng nơi đó có nhà mình, nơi đó có mẹ mình giờ này chắc đang lúi húi sau hè hoặc đang khom lưng nhổ cỏ ngoài ruộng, lòng chợt xốn xang, bồi hồi khó tả...

Miên man một hồi, cái tâm hồn hay "treo ngược cành cây" của Sóc lại nhớ đến câu hát tái tê lòng của sơn nữ Phà Ca:

“Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước, đi tìm người thương..."

Chao ơi! Phà Ca! Son sắt chi, thủy chung chi mà khổ vậy, Phà Ca?

Lại nhớ cái ông Hữu Loan với những "chiều hành quân qua những đồi sim, những đồi sim dài trong chiều không hết. Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt..."

Nghĩ cũng ngộ thiệt, người ta hành quân qua đồi sim, nhớ về người “em gái” ngày xưa yêu màu hoa sim tím, nay đã “không được nghe em nói, không nhìn được một lần” thì chiều tím trên đồi sim trở thành “chiều hoang biền biệt” còn có lý. Đằng này, buổi chiều trên đồi sim ngập nắng của Sóc đây, có nỗi chia ly "biền biệt" nào đâu, sao cũng se lòng quá đỗi?

Ôi! Rừng núi, cỏ cây… ai nói vô tình?

Mê hoa sim vậy đó, đứng ngắm cả chiều quên trời quên đất, báo hại chừng về tả hỏa đi tìm chẳng thấy bò đâu. Nhiều phen tưởng đâu mất bò rồi, khóc ra tiếng Miêng! may mà tìm được, chứ không, dám bỏ nhà đi luôn quá!

Đó là chăn bò nhằm mùa có trái cây. Nhưng trái cây đâu phải lúc nào cũng sẵn? Nhiều lúc, chơi mệt quá, mà chả có quái gì bỏ vào bụng, thế là, máu giang hồ trộm cướp lại nổi lên. Cả đám nhào vô moi trộm củ lang, củ mì của người ta. Moi xong đắp đất lại đàng hoàng, bố ai biết được? Suỵt! Nói nhỏ nghe, cái sự phá hoại đó chỉ ưu ái dành tặng người xã khác. Lang, lúa xã mình thì cấm có đụng vào. (Nói vậy chứ cũng có bữa, khát nước, hái trộm dưa người ta, tưởng dưa của xã khác, ai ngờ của ngay ông hàng xóm sát nhà, báo hại bữa đó bị mắng vốn, về nhà bị ăn một trận đòn thừa sống thiếu chết của Ba).

Trở lại chuyện moi trộm củ. Phân công lao động rất rõ ràng. Nhóm này đi moi trộm củ thì nhóm kia đi kiếm củi. Khi củ đã đào xong thì củi cũng sẵn sàng. Đốt đống lửa to, cả bọn vây quanh, chốc chốc có đứa chờ không nổi lại lấy cây khều khều coi có củ nào chín chưa. Củ nào vừa kịp chín thì bị tóm cổ ngay. Lần này cũng cướp bóc, nhưng “ăn tươi” thì có chớ “nuốt sống” thì tuyệt nhiên không à nghen! Củ chín rồi, cái nào cái nấy đen thui thùi lùi nhưng thơm lựng. Cả bọn vừa thổi vừa ăn vừa ngon lành. Ăn đã, còn chọc ghẹo, ném nhau ầm ầm. Rốt cuộc, ăn xong, tay chân mặt mũi đứa nào cũng lem luốc thấy ớn. Nhưng ăn vậy mới ngon. Nói thiệt, hồi đó nghèo, nhà đứa nào chả có cả đống củ để độn cơm! Nhưng mà của nhà, ăn đàng hoàng trên mâm trên bát nó đâu có sướng bằng cái của ăn trộm, mà lại ăn có đồng bọn, có chiến hữu với nhau…

Ậy, thế nên chuyện ăn trộm khoai lang là thường. Nhưng cảnh này tuyệt nhất phải là lúc trời mưa. Ta nói, chiều mưa giông, núi rừng u ám nhìn não ruột, từng sợi mưa rơi hoài rơi hoài suốt cả chiều cho nên mặc áo mưa kiểu gì rồi cũng ướt. Cái lạnh thấm vào da, báo hại da gà da vịt nổi đầy mình, hai hàm răng va "hỏi thăm sức khỏe" nhau liên tục… Đó, đang cái cảnh đó mà kiếm chỗ nhen lên một đống lửa, khói bay là đà… Nhìn thôi, đã ấm một phần. Cả bọn ngồi thu lu sát nhau vừa chờ củ chín, vừa hơ tay vô lửa, áp vào má cho ấm, xuýt xuýt xoa xoa một hồi rồi chia nhau xực cái đống củ đang vừa chín tới…

Thỉnh thoảng bọn con trai bắn được con chim hay con gì trong rừng, cũng cho luôn vô đống lửa, rồi chia nhau mỗi đứa một chút gọi là. Vậy mà ngon ác liệt.

Đó, chăn bò rầy là vậy đó. Đến khi rẫy hết cỏ, mà đồng lại đang mùa gặt, thì cả đám lại xua bò ra đồng. Thả bò đồng thìlực lượng mỏng hơn ở rẫy, bị ruộng đồng cứ ôm lấy xóm làng, cho nên, đứa nào cũng chỉ cần thả bò ra cánh đồng trước hoặc sau nhà là có thể tha hồ tác chiến, khỏi cần tập hợp cả binh chủng.

Thả bò đồng thì hoặc trèo dừa hái lá làm châu chấu, hoặc đi kiếm mù u hái làm bi, không có thì đào đất sét, viên tròn, cẩn thận đặt lên miếng lá phơi khô rồi nung chín, làm bi bắn chơi. Rồi be mương tát cá, chụp ếch, bắt cua, bắt rắn, bắt… đĩa chơi. (Nói là bắt chơi chứ có khi cua bắt được mang về cũng đủ cho mẹ nấu một nồi canh ngon lành chứ không ít.)

Không phá làng phá xóm như vậy thì cũng lui cui cắt giấy vở làm diều thả, đá banh với lũ con trai hoặc lấy rạ làm con cúi đốt chơi.

Được cái này mất cái kia. Thả bò đồng không hái sim, hái chà là nhưng bù lại, được thỏa thuê ngồi ngắm ruộng đồng, thôn xóm mình kỹ hơn. Cái cảm giác đứng ở xa nhìn về mái nhà mình, thấy mẹ, thấy ba, thấy anh chị đi ra đi vào thích lắm! Mùa gặt, lại được hít đầy mũi cái mùi lúa mới thơm lừng, mùi nồng nồng ngòn ngọt của gốc rạ vừa cắt, còn ứa nhựa và mùi gây gây của cỏ.

Chiều về, khi bếp các nhà đều đỏ lửa, lại có thể ngắm những làn khói lam chiều là đà sau từng chái bếp. Ấm lòng đến lạ!

Cả quãng đời tuổi thơ cầm roi đi sau đuôi bò, kỷ niệm đó, kể đến Tết Công-gô dễ gì đã hết. Cái đám bạn chăn bò cũng tan tác từ lâu bởi “chúng tôi lớn lên, mỗi người mỗi ngã”. Mỗi đứa một số phận. Riêng Sóc đã lỡ theo cái nghiệp sách đèn, cũng bon chen “dan díu với thị thành”, bán chữ kiếm cơm cho qua ngày đoạn tháng… Cái nghiệp viết lách lắm vui nhiều buồn, không đến đỗi tẻ nhạt nhưng lắm lúc chẳng đủ an ủi nỗi thiếu hụt trong tâm hồn, chẳng bù đắp được những ngày xưa đã mất.

Nhiều đêm, giữa lòng phố thị, lại thao thức nhớ cái ngày xưa quá đỗi!

Những gương mặt lem luốc ngày nào, giờ ở đâu? Hạnh phúc, cao sang hay lam lũ, nhọc nhằn?

Đồi sim ngày xưa, có lạt phai sắc tím? Có cô bé nào đứng ngây ngất bởi “say” hoa?

Xóm làng xưa, mái nhà xưa… chắc cũng khác nhiều!

Chao ơi, tuổi thơ ơi! Đồng bọn ơi! Biết đâu tìm lại, biết đâu mà tìm?

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2009

Hồi ức chăn bò

He, cái entry “Loài hoa tôi thương” có nhắc sơ qua sự vụ chăn bò hồi nhỏ của Sóc, không ngờ bạn Dã Quỳ lại hứng thú với vụ này. Vậy thì để kể cho nghe, “nghề” chăn bò nó "thú" ra làm sao nhé!

Kỳ 1: Trên đường xuất trận

Hồi đó, cả nước và nhà đều nghèo, mà nhà Sóc thuộc diện nghèo nhất, nghèo kiu bằng cùng đinh mạt hạng, nghèo khạc ra tro, nghèo ho ra máu... Không biết bọn trẻ nhà khác thì thế nào, chứ anh em nhà Sóc, sáng sáng vác bụng đói đi học là chuyện thường. Bữa nào có rổ củ lang luộc là ngon lắm rồi, trưa về thì ăn củ ghế cơm. Người ta nghèo một, nhà Sóc nghèo 10, bị là nhà nông nhưng ba mẹ Sóc hok bik làm nông, nghèo là phải đạo.

Nói nghèo mà có bò để chăn xem ra vô lý quá? Ậy, sở dĩ có bò là thế này.

Dạo nọ, hình như cuộc sống bắt đầu dễ thở, người xóm Sóc rục rịch nuôi trâu bò. Mẹ Sóc cũng ao ước có một con bò lắm. Đêm nọ, thèm… con bò quá ngủ không được. Ý muốn đó thôi thúc mãi…Mẹ ngồi dậy, xuống bếp đun nước, rồi lấy cục than, vẽ hình đứa trẻ đội nón, cầm sợi dây dắt con bò. Hok biết có phải... thèm bò quá mà mẹ tớ vẽ đẹp thế hay không, nhưng quả thật, "con bò" mẹ vẽ trông rất giống... bò! Đứa trẻ cầm nón, mẹ bảo là chị lớn tớ.

Sáng ra, mẹ bàn với ba tớ, bán con heo hơi (con heo này được tạo từ bầy gà, bầy gà được chắt chiu từ cặp gà bà Ngoại tớ cho), mượn thêm tiền, mua một con nghé bò. Tính tới tính lui mất cả tháng trời, cuối cùng con nghé bò cũng được dắt về. Nhà tớ vui như hội!

Nhiệm vụ chăn bò giao cho các chị tớ. Đến cái thời tớ tiếp quản bầy bò, thì cả bầy lớn nhỏ hết thảy đã được 5 con, buộc phải thả theo bầy lên rẫy, chứ không cầm dây dắt theo bờ ruộng. Cái thú của sự chăn bò phải là ở đây. Bởi chăn thả thì mới có đồng bọn, và cái câu "nhứt quỷ nhì ma, thư ba chăn bò" mới có chỗ đứng, chứ chăn lẻ có một người một bò, buồn chết! Thế nên, lâu lâu anh em chúng tớ lại cãi nhau chí chóe vì giành đi chăn bò.

dsc_9355 by you.

Giống y chang Sóc hồi xưa

Nói vậy chứ không phải dễ. Ngày đầu tiên xách roi theo đuôi bò, nội cái việc nhớ mặt 5 con bò của tớ trong đám cả trăm con bò cũng đủ khổ sở rồi. Pảhi mất 1 thời gian gắn bó tớ mới quen mặt và hiểu tính từng con bò của mình.

Như tớ đã nói, chăn bò muốn vui phải có đồng bọn. Đó là một lũ "tóc vàng hoe" trong thôn, rồng rồng chừng 10-15 tuổi, trai có gái có. Trước giờ xuất quân, bọn này sẽ trốn ngủ trưa, tụ tập tại một nhà nào đó, bày đủ thứ trò ra chơi, la hét rầm trời. Đã đời, tầm 1 rưỡi chiều, giờ G đã điểm, ai về nhà nấy, bắt đầu xuất phát. Đứa nào nhà xa hơn thì về lùa bò trước. Đi đến đâu, mấy thằng con trai cũng hát hò um sùm, để báo động những đứa trong các xóm hai bên đường biết chừng mà xuất quân cho khớp.

Đoạn đường hành quân dài chừng 5-7km, qua phố, qua sông (nói là sông cho oai, thật ra là... con kênh xanh xanh), qua đồng lúa chín… Cuối cùng là đến rẫy, rồi lên đồi. Trên đường đi có thể be bờ, tát cá, bắt rắn, lội mương. Có mía bẻ mía, có đậu nhổ đậu, có dưa hái dưa, có bắp bẻ bắp. Nói chung, cuộc càn quét trên đường của đội quân ô hợp đó là chuyện thường ngày ở huyện. Cứ đứa này canh cho đứa kia, rình rình nhảy vô đánh nhanh rút gọn. Bị rượt thì chạy, chạy không thoát thì bị xách tai, đá đít hoặc méc vốn ba mẹ… Mà cái vui nhiều khi cũng vô chừng, đôi khi chỉ cần lấy cây roi dài (chứ không to như gợi ý của anh mhientran), chọt chọt vào đám chết giả (hoa mắc cỡ) coi nó... giả chết ra sao, hoặc đơn giản như để ý coi bãi phân bò/ trâu nào to nhứt. Thế cũng đủ vui. Chừng nào mỏi chân thì nhảy lên lưng bò cho nó chở đi. Đừng nói với ai, chứ hồi đó đứa nào cũng thơm… mùi bò.

Trên đường ra chiến dịch

Nhưng nói gì thì nói, vui nhất trên đường là trạm dừng chân ở mương kênh để tắm bò. Nghĩ coi, trời miền Trung mùa nắng oi bức đến cỡ nào. Cho nên, gặp con kênh xanh xanh đầy ắp nước, sao cầm lòng cho đặng? Người còn ức nước, huống chi bò!

Lùa bò xuống kênh xong, một lũ rồng rồng, trai có gái có thi nhau chạy lấy đà, phóng ầm ầm xuống nước. Đứa sau nối đuôi đứa trước, trèo lên nhảy xuống rào rào, nước bắn tung tóe, dậy sóng cả bãi tắm. Nước mát lạnh, làm tỉnh người hẳn ra. Làn nước trong xanh mơn man vỗ về cơ thể, dễ chịu vô cùng. Tuy con kênh đó hok bằng một góc con sông Trà Bồng của ông Tế Hanh, nhưng cũng đủ “tắm mát cả đời tôi” khi “tôi đưa tay ôm nước vào lòng, sông mở nước ôm tôi vào dạ”, không kém gì ổng hồi xưa.

Nghiệt một nỗi, phải chi Sóc nhà ta bơi giỏi như thiên hạ, đằng này đến bơi chó cũng không xong, nên nhiều khi uống no một bụng nước, ho sặc sụa...Mà cái thứ nước đó, là hỗn hợp của xác chó chết, heo chết, gà chết, giường đặt người chết... không thiếu món chi. Tắm một hồi, thấy cạnh mình có vài cục... vàng vàng đang trôi lềnh bềnh là chuyện thường. Chừng về nhà tay chân nở đầy hoa cà hoa cải, gãy đàn suốt ngày đến nỗi mẹ cấm tắm kênh. Thì cũng dạ dạ vâng vâng, nhưng tụi nó tắm, mà mình lại ngồi trên bờ nhìn, cầm lòng sao đặng?

Cho nên, thiên hạ nhảy thì ta cũng nhảy, thiên hạ bơi thì ta… tập bơi. Mà ngộ, tập bơi cả mấy năm liền vẫn chưa biết bơi. (Giờ mới hiểu mình “ngu lâu dốt bền” là thế!) Ác cái, người ta nhảy xuống rồi nổi lên, còn mình lắm phen nhảy xuống xong chìm nghỉm cả hồi, báo hại bọn kia phải hoảng hồn kéo quân “trục vớt”.

Vậy đó, suýt chết nhiều lần lắm. Nhưng Hà bá ổng chê, nên mới giữ được cái mạng đến bây giờ. Chết hụt thì nhiều, nhưng có một lần suýt chết mà tới giờ cũng hok quên được. Ai cũng biết rồi, xuống nước mình nhẹ lắm, cho nên hễ muốn qua bờ bên kia, thì chỉ việc xua bò đi, rồi đu vào hai chân sau của nó, tay nắm chặt đuôi bò. Bò bơi, ta cũng được kéo theo luồng nước của nó. Thế là cả người cả bò qua bên kia ngon lành. Nhiều khi chỉ cần đặt tay lên mông nó, là thỉnh thoảng bị rơi thì lại bám vào, cũng qua ngon ơ. Coi như con bò nó cõng mình, nhưng nó chả mất tí sức nào. Mình cũng chả phải động chân động tay gì.

bo tam song by you.

Đó, bò tắm đó, còn thiếu... chủ bò tắm nữa thôi

Thường là thế. Nhưng bữa nọ, nước kênh ngấp nghé bờ. Bầy bò bơi qua khá vất vả. Đã thế, tớ với chiến hữu lại cùng đu chung đuôi 1 con bò. Nước chảy mạnh làm con bò trôi dần khỏi bãi tắm, ra khu vực nguy hiểm, không có đường lên bờ. Bụng bò căng lên như cái trống, bắt đầu lảo đảo, không còn chủ động được đường bơi. Thấy con bò gượng không được, hai đứa xanh mặt, một đứa chuyển sang ôm chặt bụng bò. Con bò lật nghiêng, chìm xuống, hai đứa chìm theo. Tay rơi khỏi con bò, cầm chắc phen này về chầu hà Bá rồi (Hồi đó mà nghẻo thì giờ này chắc đang chén tạ chén thù với Hà Bá rồi, chứ chẳng ngồi đây). Nhưng quơ tay thành một vòng ôm, lại túm được con bò. Con bò nổi lên, thở phì phì. Nhìn sau đuôi chả thấy chiến hữu đâu, tưởng nó... rồi đời. Quờ đại tay xuống nước, may sao túm được nó. Nó ré lên như heo bị chọc tiết, mặt mày tím tái. Nắm tay nó đặt vào con bò, chưa kịp hoàng hồn, con bò lại lật ngửa, chìm xuống. Không thấy trời trăng mây nước gì ráo, lại quờ tay ôm đại, lại túm được con bò. Lại không thấy chiến hữu đâu, lại quờ đại xuống nước và vẫn túm được nó. Làm như hà bá ổng đang giỡn ngươi hai đứa vậy. Mặt cắt không còn giọt máu, hai đứa vùng vẫy, kêu khóc rền trời. Bọn còn lại đã qua kênh an toàn, đứng trên cầu nhìn xuống, tái mặt. Cuối cùng thì hai anh lớn cũng liều mạng, nhảy xuống vớt hai đứa lên. Còn con bò, phải mất cả buổi vỗ về, an ủi cho nó lấy lại tinh thần, rồi tìm cách cho nó quay lại bến để lên bờ.

Lên được tới bờ, nhìn xuống trận địa lúc nãy, nước sâu và lạnh, nhớ lại chỗ đó đã có hai người chết đuối, ớn xương sống.

Mà “ớn” thì “ớn” vậy thôi, được vài bữa lại chứng nào tật ấy. Máu yêng hùng có sẵn mà.

Vậy đó, tắm bò thì ít, mình tắm thì nhiều. Hết bơi lại chơi. Thôi thì nào chơi keng, xoay lồng đèn, tạt nước… Nói chung là chơi dưới nước không thiếu gì trò vui so với trên bờ. Thành ra nhiều khi ham chơi quá, để quên lũ bò ngâm mình xuống nước, phơi lưng ngoài nắng. Con nào đói quá, chịu hết nổi, rục rịch lên bờ thì tới khoát cho nó ít nước cho đỡ nóng lưng, kỳ cọ vài chỗ, dỗ dành nó tí rồi bơi ra chơi tiếp.

Chừng nào lũ bò chịu hết nổi, nhất loạt kéo nhau lên bờ, thì… lũ người mới miễn cường lên theo.

bo by you.

Đây là chắc tụi nó chịu hết thấu mấy cô chủ cậu chủ nên kéo nhau len bờ đó

Đó, cái thú đầu tiên của sự nghiệp chăn bò là vậy đó. Nếu không chăn bò, móc đâu ra cơ hội tắm kênh?

Kỳ 2: Tung hoành nơi chiến trận

P/s: Hình chỉ mang tính chất minh họa, Sóc chôm trên mạng đó.