Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

Viết cho anh ngày ly biệt

Anh thân yêu!

Được tin anh đang trong cơn "thập tử nhất sinh", em nghe tận đáy lòng mình nhói lên cơn đau quặn thắt. Tất cả đã được báo trước, bởi đây không phải lần đầu em được nghe về tình trạng của anh, nhưng sao em vẫn không thể nào giữ được bình tĩnh. Đã mấy hôm rồi, tâm trí em ngập trong nỗi bàng hoàng, đau xót.

Ừ, thì mọi nhẽ hợp tan ở đời đều do nhân duyên mà thành tựu. Nhưng, sao những ngày hương nồng lửa đượm của chúng mình lại ngắn ngủi vậy hả anh?

Đành rằng hôn nhân không phải lúc nào cũng vuông tròn mỹ mãn, đành rằng chúng ta cũng có khi "cơm không lành, canh không ngọt", đành rằng có lúc anh đã làm em muộn phiền giận dỗi, và nhiều phen em cũng "bế quan tỏa cảng" với anh... Nhưng trên hết, tháng ngày có nhau, anh đã cho em thật nhiều hạnh phúc. Dù "sức người có hạn", anh vẫn nhẫn nại bên em, sớt chia cùng em bao nỗi ưu phiền biết bao dự định.... Đôi khi, chỉ cần một người im lặng bên cạnh cũng đủ ấm lòng. Và, em đã luôn có anh bên cạnh, bất cứ khi nào, kể cả những trưa hè oi ả hay những đêm đông sấm giật, gió gào...

Cám ơn anh đã bên em, dịu dàng và nhẫn nại!

Em nhớ lắm những đêm lòng rối bời bao cảm xúc với suy tư, em đã đánh thức anh dậy để cùng em hàn huyên tâm sự. Người ta nói, "thức khuya mới biết đêm dài". Nhưng em may mắn vì những đêm trắng luôn có anh cùng thức, cùng nỗi suy tư, cùng nỗi vui buồn...

Em biết rằng, để chiều lòng em, anh đã phải chịu nhiều khó nhọc, bởi cô nhóc bướng bỉnh của anh đã muốn gì thì quyết lòng làm cho bằng được. Cho nên, có những chuyện, dù biết quá sức anh, em vẫn cố nài nỉ anh giúp em thực hiện cho bằng được. Không được, em lại giận hờn, trách mắng anh. Giờ nghĩ lại, em thấy mình ích kỷ quá.

Em xin lỗi anh!

Em thành thật xin lỗi!

Anh ạ! Không lâu nữa, anh sẽ vĩnh viễn rời xa em, về cõi vĩnh hằng. Anh đừng hỏi rằng em có còn yêu anh nữa không. Dù em có giận, có trách, hay dù anh đã hết yêu mà bỏ em ra đi hay dù bất cứ lý do gì chăng nữa, thì tình yêu của em dành cho anh vẫn chưa bao giờ thay đổi. Tất cả không ngoài dự liệu, em đã chuẩn bị cho những ngày dài không anh từ rất sớm. Song, em xin anh đừng khuyên em rời bỏ anh mà về với người khác, anh ơi!

Em biết là anh nghĩ cho em, nên mới nói vậy. Nhưng anh cũng biết rằng em của anh đã yêu ai, là yêu mãi một người. Chẳng phải anh đã từng bảo rằng, "em yêu... dai như đĩa" đó sao? Đường dài phía trước, chỉ một cái gật đầu, em sẽ không cô quạnh. Anh biết điều đó mà. Vả lại, em biết làm thế nào để sống tốt, và sẽ vì anh mà sống tốt. Thế nên, đừng bận lòng vì em, ngốc ạ!

Mai đây, sóng đời xô đẩy, em không chắc có cần nương tựa một bờ vai nào khác hay không, bởi em không thể trù liệu về tương lai, cũng như không thể dối anh và dối cả lòng mình. Nhưng, dù thế nào, anh và những kỷ niệm về anh, vẫn luôn hiện hữu trong em, không bao giờ phai nhạt. Biết không anh, chàng ngốc của em?

Biển đời dài rộng, nhưng tri kỷ trên thế gian dễ được mấy người, phải không anh?

Anh đã dắt tay em vượt qua biết bao nhiêu song gió, thăng trầm. Vậy phút cuối của đời anh, hãy để em được ở bên anh, được nắm tay anh, được tiễn anh về miền xa xôi ấy, và được khắc sâu hình bóng anh vào tâm trí này.

Mãi mãi...

Nghe anh!

Thanh thản nhé anh, chàng Yahoo! 360 của em!

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

Entry for May 28, 2009




Mình đúng là như cái Đài khí tượng thủy văn!
Haiz...
Rảnh quá, mần thơ con cóc chơi.

Tìm

Tôi là ai mà còn nhiều dâu bể?

Chao nghiêng một sợi nắng vàng

Tôi tìm tôi giữa mênh mang biển đời

Tìm tôi trong tiếng ru hời

Tìm trong oan trái một đời cưu mang


ak ak...

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2009

Vỡ...




Vỡ mất rồi anh ạ!

Tất cả đã vỡ òa.

Em tiếc vì anh đã nói ra...

Em hiểu và trân trọng những gì em nhận được.

Nhưng, giá anh có thể kiềm lòng giữ lại...

Giá anh có thể để nó qua đi, nhẹ nhàng như đã đến...

"Em hiểu!". Thế không đủ sao anh?

Ờ thì phút xao lòng, ai mà chẳng có! Nhưng nếu anh giữ lại đâu đó, dù một góc nhỏ nhoi thôi, em cũng thấy ấm lòng.

Anh rồi sẽ tiếp tục những chức phận của mình. Em, bước tiếp những đoạn đường cần bước. Hãy lặng yên dõi bước nhau đi, cầu cho nhau yên lành, hạnh phúc. Sao không là thế, hở anh?

Nói làm gì, khi cả anh và em đều hiểu không có lối ra nào cho con đường phía trước?

Anh có nơi cần anh quay về.

Anh muốn quay về.

Em muốn anh quay về... nơi chốn của riêng anh.

Anh nghĩ điều gì khi quyết định nói ra?

Tiếp tục ư?

Hơn ai hết, anh hiểu rằng "nơi bắt đầu chính là nơi kết thúc..."

Em cũng biết rằng, nhiều hơn thế, sẽ chẳng còn vui!

Chắc anh đã nghĩ nhiều trước khi bày tỏ. Nhưng có cái nghĩ nào, anh nghĩ cho em?

Anh muốn biết em tìm kiếm điều gì ư?

Chẳng có gì cao xa, bởi em cũng chỉ nhỏ nhoi và hài lòng với những điều giản dị

Nhưng anh không phải người mang lại điều giản dị em mong.

Vậy thì, nói ra để làm gì hả anh?

Lời đã nói như mũi tên đã bắn. Em không thể vờ như chưa nghe thấy bao giờ.

Thế nên...

Vỡ mất rồi, anh biết không anh?

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2009

Bạn, chưa bao giờ "cũ"




Đám cưới thằng em, gặp lại quá trời bạn học phổ thông. Bạn trong xóm có, bạn chăn bò có, bạn đi học có... Thiệt, mừng hết lớn!

Thì ra, sau bao năm lăn lộn ở Sài Gòn, cái mặt mình vẫn không bớt ngu tẹo nào, cho nên, ai gặp cũng nhận ra, dù đã mười mấy năm xa cách. Thiện, thằng bạn cùng xóm, mới gặp nó đã la toáng lên: "Bà đi đâu 13 năm trời tui hỏi hoài hông ai biết? Tui hỏi hoài, thiệt đó, hỏi hoài mà hổng ai biết bà ở đâu nên tui cưới vợ rồi".

Cái thằng! Vẫn lém lĩnh như ngày nào. Hóa ra 7 năm nay nó ở đất Biên Hòa. Mình cũng đầu quân cho cái đài tàng hình tỉnh nhà hết 2 năm. Biên Hòa nhỏ xíu, vậy mà cũng hỏng gặp. Đúng là "vô duyên đối diện bất tương phùng!". Hắn bảo: tui đi đám cưới mà cũng tò mò trong ruột, hỏng biết bà có đi không, và liệu tui có nhận ra bà hay không. Haha... Cuối cùng thì hắn cũng hài lòng kết luận: Bà vẫn thế, vẫn vui vẻ, hồn nhiên và không khác ngày xưa.

Vui vì hắn giới thiệu với mọi người, hắn và mình là BẠN THÂN. hehe... Thực ra hồi nhỏ, mình vừa nghiêm nghị lại vừa nhút nhát (cái dòng nhút nhát thường nấp trong cái vỏ nghiêm nghị), thành ra ít khi nói chuyện với con trai. Nhưng mà, hắn là một tên "chơi được", luôn chịu khó chép bài kỹ lưỡng rồi cho mình mượn, chép lại. Bị khi vô lớp, mình bận lắm. Ui, bận tùm lum hết trơn hà! Bận đọc truyện, bận nói chuyện, bận đánh cờ carô, bận "gửi tâm hồn treo ngược cành cây"... Bận quá đi, thành ra, đâu có rảnh tay rảnh chân mà chép bài chứ!

Cho nên, cứ sáng sáng, trước giờ đi học, mình chạy qua nhà hắn mượn vở về chép vội chép vàng, xong lên lớp trả luôn. Nhưng có bữa, mình đi học trễ, mà hắn lại bị dò bài. Thế là, làm gì có vở để cô kiểm tra. Mãi sau mình mới bò vào lớp, mang theo quyển tập của hắn! Hé hé... Tất cả đã muộn màng!

Nói vậy chớ đâu phải chỉ mỗi hắn giúp mình. Còn nhớ, lần đầu tiên thầy Hùng vào dạy văn cho lớp. Hắn là một trong những "chiên gia" mượn vở soạn văn của mình. Nhưng mượn mà không thèm xuống lấy, làm mình phải ném lên, báo hại ông Thầy khó tính nộ cho một trận, phải vội vàng xin lỗi, không, dám ăn đòn trận đó lắm. Bữa đó, khóc hết một buổi! Năm đó lớp 8.

13 năm gặp lại. Hắn vẫn giữ điệu cười tươi rói như ngày nào!

Hoàng, lớp trưởng lớp 4, học chung có mỗi một năm. (Nhớ mùa khai trường năm lớp 5, nhìn tới nhìn lui hỏng thấy hắn đâu, thấy thiếu thiếu thế nào. Cảm giác này cũng xuất hiện vào mùa khai trường năm lớp 9, khi phát hiện ra thiếu mất Đình Thuần, một đồng minh của minh của mình trong nhiều "phi vụ" học hành). Thế mà hắn vẫn nhận ra và gọi đích xác tên mình. Mình thì phải mất mấy giây ngờ ngợ mới nhận ra hắn. Hắn vẫn nhỏ con, gương mặt baby và có hậu vẫn không khác xưa. Hắn quá trẻ! Hỏi han 1 hồi, nghe tình trạng hôn nhân của mình: "chồng con không có, gà chó cũng không!" . Hắn hét lên: "Ê, Liêm, tao có thêm một cơ hội nữa rồi mày ơi!" Không để hắn kịp vui, mình... đập tan ngay cái ý tưởng vừa manh nha của hắn: "Ế, bậy, bà con đó cha"! Hắn làm bộ xịu mặt. Nói bà con vậy chớ hỏi bà con kiểu gì mình cũng không rõ. Nghe ba mẹ nói bà con, mình biết bà con vậy thôi. Chắc có bà con thiệt, nhưng bắn ca - nông 7 ngày chưa chắc tới. Ở quê là vậy, dây mơ rễ má tùm lum.

Thuyên, đứa có cùng sinh nhật với mình, vẫn bộc trực như xưa, nhưng bớt phần nam tính tí. Nhắc lại chuyện ngày xưa hai đứa ngồi chung bàn. Nó thẳng tuột: " Cọp- bi bài hoài đó mà!" haha... Giờ thì nó đã chịu thú nhận. Chớ hồi đó, mỗi lần kiểm tra đều cho nó chép bài. Làm văn mà cũng cho chép luôn thì bó giò. Thế nhưng, đến giờ ra chơi, nó bắn bi giỏi ác chiến. Giỏi hơn cả con trai. Nhưng mà cũng có ăn gian mình. Cãi hỏng lại, giận quá, hùng hồn tuyên bố: "đừng hòng coi bài tao nữa nghen". Nó lật lọng: "tui coi bi bà hồi nào?" hơhơ... Điên hết cả tiết!

Thế nhưng, cứ đến tiết kiểm tra, mười lần như chục, nó lại năn nỉ ỉ ôi... Nhìn cái mặt thảm như đưa ma của nó, sao cầm lòng cho đặng? Lại cho nó coi, để rồi lại tức anh ách vì thế nào nó chả bảo: "tui coi bài bà hồi nào?" haha... Con nhỏ này, ba mẹ mình cũng bảo, nhà mình với nhà nó bà con. Theo vai vế, nó kêu mình bằng cô. Vậy mà nó láo gớm!

Gặp Lâm, bạn chăn bò; Tuấn, không phải bạn, là em. Theo xác nhận của nó thì "lúc chị học lớp 9, em mới học lớp 6 hà." "Nhưng chị nhớ lúc đi học chung hok? Em nhớ mãi hình ảnh chị mang cái cặp đen...."

Ờ, đi học chung, sao hỏng nhớ cho được, nhóc! Hồi đó, làm gì có xe đạp! Học trò cả thôn, cả xã kéo nhau lội bộ 4-5 cây số mới tới trường. Đó là đã đi tắt đường luồng cho gần. Nhưng đường rậm rạp, mùa hè sỏi đá lởm chởm, đầy bụi đỏ. Mùa mưa, nước trên dông đỏ ngầu đổ xuống ào ào, hòa với nước phân chuồng trâu chuồng bò hai bên đường, tạo thành cái dòng chảy đen đen đo đỏ, nhìn gớm gần chết! Muốn có con chữ, phải mò mẫm lội trong thứ nước đó mà đi, không biết đâu là đường, đâu là ao, là suối. Sẩy chân một phát là rồi đời!

Nhà thăng Tuấn ở xóm ngoài, đi học phải ngang qua xóm trong. Học buổi chiều mà tụi nó đi đâu từ 10 giờ sáng. Xong rồi cứ đến nhà đứa này đứa kia, đợi nó ăn uống, tắm rửa xong lại nhập bọn. Đi càng xa, lực lượng được bổ sung càng hùng hậu. Thường thì nhà mình là điểm tập kết cuối cùng. Tụi nó kéo vô một nhà, chờ mình làm xong kính thưa các kiểu thủ tục, rồi mới lên đường. Có bữa, bọn nó tới, mình đang còn lặt rau hoặc thổi lửa phù phù trong bếp. Hehe...

Nhưng thắc mắc, sao nhớ cái cặp đen của chị? Nó thú nhận: "Em thích màu đen. (giống Bi Rain quá ha!) Em khoái cái cặp của chị!"

Ặk. Vì cái cặp đen mà nó nhớ bà chị nó tới bây giờ!

Gặp Khanh, Tống, Dũng... Bây giờ, ngôi thứ trong dòng họ được sắp lại rõ ràng, trật tự, chớ hồi đó, tui – ông, tao – mày ráo trọi! Nhớ hồi đó, đi học về, nhiều phen cãi nhau chí chóe, thậm chí đập nhau chí mạng. Hehe. Mà quanh quẩn cũng là anh em trong dòng họ không chớ ai vô đâu? Giờ nhắc lại chuyện cũ, cười gần chết!

Toàn những chuyện tào lao thiên địa vậy đó, vậy mà tối về vui quá, báo hại hỏng ngủ được. Nửa đêm, nằm trong bóng tối mà cứ cười cười, ai hok biết tưởng chắc ở... Biên Hòa mới xuống!

Thấy ấm áp lạ! Có cảm giác như đã tìm lại được một phần cuộc sống của chính mình, mà bấy lâu nay, lạc mất nó, cứ thấy nhớ nhớ, thiếu thiếu thế nào ...

Các bạn vẫn thường gặp nhau, không biết có hiểu cho tâm trạng của tui không, nhưng một đứa sớm "lạc bầy" như tui, nhiều khi trôi nổi giữa nhốn nháo thị thành, thấy cô độc và thèm cái tình bạn trong trẻo, hồn nhiên hồi xưa lắm lắm. Nhiều đêm thao thức nhớ, tui thấy hối tiếc vì ngày "dứt áo ra đi", không chào mấy người được một câu cho tử tế... Giờ gặp lại mấy người, tui có cảm giác như tìm thấy lại một phần của chính mình, mà vì chữ nghĩa, vì cuộc mưu sinh, tui đã vô tình lạc mất.

Mười mấy năm không gặp, biết bao thứ đã đổi thay. Nhà xưa giờ thành "nhà cũ", trường xưa thành "trường cũ". Đi làm, có thêm "cơ quan cũ", sếp cũng có "sếp cũ". Nhưng, bạn, trong tui, chưa "cũ" bao giờ!

Đúng! Các bạn vẫn luôn là bạn của tui, là một phần cuộc sống của tui, bất chấp bao nhiêu cách trở về thời gian và không gian chăng nữa. Có bạn, tui thấy ấm lòng, thấy bước đi giữa đời đỡ phần cô độc. Và, tui mừng vì may sao, tui trong lòng các bạn cũng vẹn nguyên như vậy.

Đừng để lạc nhau nữa nhé! Các bạn của tui!

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009

Nhớ Mẹ

Tình cờ tìm thấy bài hát này. Nhớ ngày xưa, những đêm trăng tròn, cả nhà trải chiếu ra sân hóng mát. Trăng lấp loáng ruộng đồng. Trăng lung linh giếng nước. Gió đồng xào xạc những ngọn cau. Chương trình văn nghệ tạp kỹ bắt đầu. Và bài hát này là một trong những "bài ruột" của Mẹ. Tiếng hát êm êm quyện hương bồ kết, thấm vào lòng con, mát rượi tuổi thơ.

Lâu rồi, Mẹ không hát nữa, những bài hát thân quen...

Con nhớ, Mẹ ơi!


Biển Tình

Sáng tác: Lam Phương

Nằm nghe sóng vỗ từng lớp xa
Bọt tràn theo từng làn gió đưa
Một vầng trăng sáng với tình yêu chúng ta
Vượt ngàn hải lý cũng không xa

Biển rộng đất trời chỉ có ta
Thì giòng ngân hà mình cũng qua
Biển không biên giới, như tình anh với em
Hơn cả những vì sao đêm...

Trăng nhô lên cao, trăng gác trên đầu núi
Mây xanh xanh lơ vì đắm say tình mới
Đến đây với em mà ngỡ trong giấc mơ
Mắt em âu sầu là cả một trời thơ

Không gian im nghe nhịp đôi tim hẹn ước
Mong sao tương lai đường trăng ta cùng bước
Xiết tay dắt nhau mình lánh xa thế nhân
Lánh xa ưu phiền đắng cay trần gian

Đời anh sẽ đẹp vì có em
Ngày dài sẽ làm mình nhớ thêm
Biển xanh cát trắng, sóng hòa nhịp ái ân
Không còn những chiều bâng khuâng...


http://music.yeucahat.com/song/Overseas/44793-Bien-Tinh~Thanh-Tuyen.html

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Chào tháng 5!

Chào tháng 5! Chào những hanh hao nắng gió...

Chào những đợt hoa dầu "xoay tít bay bay" trên phố quen vội vã...

Chào nụ cười lấp lóa nắng mai trong chen chúc góc ngã tư đường

Chào ánh mắt xa xưa chợt êm đềm giấc mơ rực màu phượng đỏ

Chào xôn xao biển xanh, cát trắng dịu dàng

Chào em!

Chào tuổi 27 một chút ngây thơ, một chút mộng mơ, một chút dại khờ, một chút... điên!

Một nguyên nhân kẹt xe

Vào khoảng 14 giờ, đoạn đường trước cổng công viên Thống Nhất, số 297 Lê Duẩn (cổng dẫn vào nhà hàng Gió mới, gần hồ Bảy Mẫu) bị dồn ứ khoảng 30 phút khi có người thắp một bó hương bên một gốc cây, cạnh một thùng rác.

(Trích Báo Đất Việt)