Đám cưới thằng em, gặp lại quá trời bạn học phổ thông. Bạn trong xóm có, bạn chăn bò có, bạn đi học có... Thiệt, mừng hết lớn!
Thì ra, sau bao năm lăn lộn ở Sài Gòn, cái mặt mình vẫn không bớt ngu tẹo nào, cho nên, ai gặp cũng nhận ra, dù đã mười mấy năm xa cách. Thiện, thằng bạn cùng xóm, mới gặp nó đã la toáng lên: "Bà đi đâu 13 năm trời tui hỏi hoài hông ai biết? Tui hỏi hoài, thiệt đó, hỏi hoài mà hổng ai biết bà ở đâu nên tui cưới vợ rồi".
Cái thằng! Vẫn lém lĩnh như ngày nào. Hóa ra 7 năm nay nó ở đất Biên Hòa. Mình cũng đầu quân cho cái đài tàng hình tỉnh nhà hết 2 năm. Biên Hòa nhỏ xíu, vậy mà cũng hỏng gặp. Đúng là "vô duyên đối diện bất tương phùng!". Hắn bảo: tui đi đám cưới mà cũng tò mò trong ruột, hỏng biết bà có đi không, và liệu tui có nhận ra bà hay không. Haha... Cuối cùng thì hắn cũng hài lòng kết luận: Bà vẫn thế, vẫn vui vẻ, hồn nhiên và không khác ngày xưa.
Vui vì hắn giới thiệu với mọi người, hắn và mình là BẠN THÂN. hehe... Thực ra hồi nhỏ, mình vừa nghiêm nghị lại vừa nhút nhát (cái dòng nhút nhát thường nấp trong cái vỏ nghiêm nghị), thành ra ít khi nói chuyện với con trai. Nhưng mà, hắn là một tên "chơi được", luôn chịu khó chép bài kỹ lưỡng rồi cho mình mượn, chép lại. Bị khi vô lớp, mình bận lắm. Ui, bận tùm lum hết trơn hà! Bận đọc truyện, bận nói chuyện, bận đánh cờ carô, bận "gửi tâm hồn treo ngược cành cây"... Bận quá đi, thành ra, đâu có rảnh tay rảnh chân mà chép bài chứ!
Cho nên, cứ sáng sáng, trước giờ đi học, mình chạy qua nhà hắn mượn vở về chép vội chép vàng, xong lên lớp trả luôn. Nhưng có bữa, mình đi học trễ, mà hắn lại bị dò bài. Thế là, làm gì có vở để cô kiểm tra. Mãi sau mình mới bò vào lớp, mang theo quyển tập của hắn! Hé hé... Tất cả đã muộn màng!
Nói vậy chớ đâu phải chỉ mỗi hắn giúp mình. Còn nhớ, lần đầu tiên thầy Hùng vào dạy văn cho lớp. Hắn là một trong những "chiên gia" mượn vở soạn văn của mình. Nhưng mượn mà không thèm xuống lấy, làm mình phải ném lên, báo hại ông Thầy khó tính nộ cho một trận, phải vội vàng xin lỗi, không, dám ăn đòn trận đó lắm. Bữa đó, khóc hết một buổi! Năm đó lớp 8.
13 năm gặp lại. Hắn vẫn giữ điệu cười tươi rói như ngày nào!
Hoàng, lớp trưởng lớp 4, học chung có mỗi một năm. (Nhớ mùa khai trường năm lớp 5, nhìn tới nhìn lui hỏng thấy hắn đâu, thấy thiếu thiếu thế nào. Cảm giác này cũng xuất hiện vào mùa khai trường năm lớp 9, khi phát hiện ra thiếu mất Đình Thuần, một đồng minh của minh của mình trong nhiều "phi vụ" học hành). Thế mà hắn vẫn nhận ra và gọi đích xác tên mình. Mình thì phải mất mấy giây ngờ ngợ mới nhận ra hắn. Hắn vẫn nhỏ con, gương mặt baby và có hậu vẫn không khác xưa. Hắn quá trẻ! Hỏi han 1 hồi, nghe tình trạng hôn nhân của mình: "chồng con không có, gà chó cũng không!" . Hắn hét lên: "Ê, Liêm, tao có thêm một cơ hội nữa rồi mày ơi!" Không để hắn kịp vui, mình... đập tan ngay cái ý tưởng vừa manh nha của hắn: "Ế, bậy, bà con đó cha"! Hắn làm bộ xịu mặt. Nói bà con vậy chớ hỏi bà con kiểu gì mình cũng không rõ. Nghe ba mẹ nói bà con, mình biết bà con vậy thôi. Chắc có bà con thiệt, nhưng bắn ca - nông 7 ngày chưa chắc tới. Ở quê là vậy, dây mơ rễ má tùm lum.
Thuyên, đứa có cùng sinh nhật với mình, vẫn bộc trực như xưa, nhưng bớt phần nam tính tí. Nhắc lại chuyện ngày xưa hai đứa ngồi chung bàn. Nó thẳng tuột: " Cọp- bi bài hoài đó mà!" haha... Giờ thì nó đã chịu thú nhận. Chớ hồi đó, mỗi lần kiểm tra đều cho nó chép bài. Làm văn mà cũng cho chép luôn thì bó giò. Thế nhưng, đến giờ ra chơi, nó bắn bi giỏi ác chiến. Giỏi hơn cả con trai. Nhưng mà cũng có ăn gian mình. Cãi hỏng lại, giận quá, hùng hồn tuyên bố: "đừng hòng coi bài tao nữa nghen". Nó lật lọng: "tui coi bi bà hồi nào?" hơhơ... Điên hết cả tiết!
Thế nhưng, cứ đến tiết kiểm tra, mười lần như chục, nó lại năn nỉ ỉ ôi... Nhìn cái mặt thảm như đưa ma của nó, sao cầm lòng cho đặng? Lại cho nó coi, để rồi lại tức anh ách vì thế nào nó chả bảo: "tui coi bài bà hồi nào?" haha... Con nhỏ này, ba mẹ mình cũng bảo, nhà mình với nhà nó bà con. Theo vai vế, nó kêu mình bằng cô. Vậy mà nó láo gớm!
Gặp Lâm, bạn chăn bò; Tuấn, không phải bạn, là em. Theo xác nhận của nó thì "lúc chị học lớp 9, em mới học lớp 6 hà." "Nhưng chị nhớ lúc đi học chung hok? Em nhớ mãi hình ảnh chị mang cái cặp đen...."
Ờ, đi học chung, sao hỏng nhớ cho được, nhóc! Hồi đó, làm gì có xe đạp! Học trò cả thôn, cả xã kéo nhau lội bộ 4-5 cây số mới tới trường. Đó là đã đi tắt đường luồng cho gần. Nhưng đường rậm rạp, mùa hè sỏi đá lởm chởm, đầy bụi đỏ. Mùa mưa, nước trên dông đỏ ngầu đổ xuống ào ào, hòa với nước phân chuồng trâu chuồng bò hai bên đường, tạo thành cái dòng chảy đen đen đo đỏ, nhìn gớm gần chết! Muốn có con chữ, phải mò mẫm lội trong thứ nước đó mà đi, không biết đâu là đường, đâu là ao, là suối. Sẩy chân một phát là rồi đời!
Nhà thăng Tuấn ở xóm ngoài, đi học phải ngang qua xóm trong. Học buổi chiều mà tụi nó đi đâu từ 10 giờ sáng. Xong rồi cứ đến nhà đứa này đứa kia, đợi nó ăn uống, tắm rửa xong lại nhập bọn. Đi càng xa, lực lượng được bổ sung càng hùng hậu. Thường thì nhà mình là điểm tập kết cuối cùng. Tụi nó kéo vô một nhà, chờ mình làm xong kính thưa các kiểu thủ tục, rồi mới lên đường. Có bữa, bọn nó tới, mình đang còn lặt rau hoặc thổi lửa phù phù trong bếp. Hehe...
Nhưng thắc mắc, sao nhớ cái cặp đen của chị? Nó thú nhận: "Em thích màu đen. (giống Bi Rain quá ha!) Em khoái cái cặp của chị!"
Ặk. Vì cái cặp đen mà nó nhớ bà chị nó tới bây giờ!
Gặp Khanh, Tống, Dũng... Bây giờ, ngôi thứ trong dòng họ được sắp lại rõ ràng, trật tự, chớ hồi đó, tui – ông, tao – mày ráo trọi! Nhớ hồi đó, đi học về, nhiều phen cãi nhau chí chóe, thậm chí đập nhau chí mạng. Hehe. Mà quanh quẩn cũng là anh em trong dòng họ không chớ ai vô đâu? Giờ nhắc lại chuyện cũ, cười gần chết!
Toàn những chuyện tào lao thiên địa vậy đó, vậy mà tối về vui quá, báo hại hỏng ngủ được. Nửa đêm, nằm trong bóng tối mà cứ cười cười, ai hok biết tưởng chắc ở... Biên Hòa mới xuống!
Thấy ấm áp lạ! Có cảm giác như đã tìm lại được một phần cuộc sống của chính mình, mà bấy lâu nay, lạc mất nó, cứ thấy nhớ nhớ, thiếu thiếu thế nào ...
Các bạn vẫn thường gặp nhau, không biết có hiểu cho tâm trạng của tui không, nhưng một đứa sớm "lạc bầy" như tui, nhiều khi trôi nổi giữa nhốn nháo thị thành, thấy cô độc và thèm cái tình bạn trong trẻo, hồn nhiên hồi xưa lắm lắm. Nhiều đêm thao thức nhớ, tui thấy hối tiếc vì ngày "dứt áo ra đi", không chào mấy người được một câu cho tử tế... Giờ gặp lại mấy người, tui có cảm giác như tìm thấy lại một phần của chính mình, mà vì chữ nghĩa, vì cuộc mưu sinh, tui đã vô tình lạc mất.
Mười mấy năm không gặp, biết bao thứ đã đổi thay. Nhà xưa giờ thành "nhà cũ", trường xưa thành "trường cũ". Đi làm, có thêm "cơ quan cũ", sếp cũng có "sếp cũ". Nhưng, bạn, trong tui, chưa "cũ" bao giờ!
Đúng! Các bạn vẫn luôn là bạn của tui, là một phần cuộc sống của tui, bất chấp bao nhiêu cách trở về thời gian và không gian chăng nữa. Có bạn, tui thấy ấm lòng, thấy bước đi giữa đời đỡ phần cô độc. Và, tui mừng vì may sao, tui trong lòng các bạn cũng vẹn nguyên như vậy.
Đừng để lạc nhau nữa nhé! Các bạn của tui!
bạn bè luôn là những kỷ niệm đẹp. Chúc em luôn giữ được những tình bạn đẹp.
Trả lờiXóa@S.P: Thks chị! Em cũng luôn mong như vậy, chị à!
Trả lờiXóadễ thương làm sao!
Trả lờiXóa