Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2008

Thêm Một



Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thể nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiếp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay.

Trần Hoà Bình


Đơn phương
Phạm Đức - 1992

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư



Dại khờ
Xuân Diệu

Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khỏ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc



Kẻ đi tìm tình yêu

(Ai bik tên tác giả, chỉ dùm)

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em

Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau


Nước chảy, hoa trôi...

Không biết cái "đấng" mình cầu xin có nghe thấy lời van nài khẩn thiết của mình không nhưng rõ ràng đã linh nghiệm.

Đáng ra thì mình đã vui. Và thực tế thì mình đã vui chút chút. Nhưng đó là "niềm vui ngắn chẳng tày gang". Một niềm vui không trọn vẹn. Niềm vui đó đã lấy đi niềm vui của người khác. Không có lỗi trong chuyện này, nhưng mình vẫn cảm thấy rất ái ngại...

Lúc này đây, có thể có một ai đó đang rất buồn, rất sốc, rất tức tối... Và người ta cho rằng mình là nguyên nhân của tất cả điều đó...

Nhưng mình không biết và cũng chẳng có quyền gì cả. Mình không muốn nguyện vọng của minh lại đạt được trong tình cảnh éo le này.

Có thể nguyên nhân nằm một phần ở chính bản thân người đó, (mình không rõ). Nhưng người đó không ngờ lại thế này. Có thể sự xuất hiện của mình chỉ là tình cờ. Và tất cả chuyện này chỉ là "tình ngay lý gian" mà thôi.

Chắc là người đó rất oán hận mình. Nhưng biết làm sao được? Mình phải làm gì?

Việc duy nhất mình có thể làm trong lúc này là làm tốt công việc của mình. Chỉ có thể và chỉ nên như vậy thôi, Sóc à.

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có TÌNH THƯƠNG ở lại đời.