Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2007

Cam on anh Thay!

May bua nay Soc ta luoi wa xa luoi. Khong muon lam viec ti nao.

Cung may la co cho de di. A ma cung hay. "Anh Thay" tai hoa we. Noi chuyen hop gu phet. Vua du kien nhan de lang nghe. Vua du dong cam de se chia. Vua du truong thanh de khuyen ran. Vua du bao dung de khong chap nhat...

Noi chuyen thoai mai. O do, chang co ai che bai Soc. Cam giac duoc ton trong, duoc lang nghe va chia se that tuyet voi. Thay chang che cai tu duy khong chat che cua Soc, cung ko "mat hung" neu cai dau khong may thong minh cua Soc co lo cham hon Thay 1 nhip...

Noi chuyen voi Thay vua "tham" vua vui.

Toi nao Soc ta cung vac cai met beo nheo nhu cai banh xeo den nha Thay. Vay ma Thay ko trach mang, lai con dua tay ngang tran chao (giong kieu chao cua anh Duong Thanh Truyen.)

Co dieu hoc thi it, ma "tam" thi nhieu. De thuong cai la thay hoc tro buon hay dan di an. hehe... Khoan nay Soc khoai me toi!

Them cai nua la toi nao hoc xong cung voi vinh thay dao mot ban. Luc nao Thay cung chiu hoc tro.

Cung dan diu dat: "Dem nay, ai dua em ve???"

Sao luc nao cung the nhi? Thay choi gioi bai do?

Ve mot minh chu ai dua ha Thay? Se con ve mot minh dai dai...

Mac cho co hay ko co ai dua em ve, em cu thich "Chan tinh" hon nhung lai dang no luc hoc "Co quen duoc dau" trong vong 2 thang.

Thay biet tai sao roi day...

Thay bik ko, Soc cung muon duoc nhu Thay noi lam chu. Soc co du tri khon de biet nen lam the nao cho phai, doi xu voi qua khu nhu the nao cho hop. Nhung chien thang ban than minh con kho hon loi nui treo non, Thay a!

Truoc mat, cu phai song chug voi qua khu di da. Roi se dut tu tu... Cai gi cung can co thoi gian, phai ko Thay? Soc tin co mot ngay, "ap thap nhiet doi" se tan. Dat troi se binh yen tro lai.

Luc do, neu co anh chang nao mang bo suu tap kep toc den va tinh nguyen duoc chai toc ho vao moi sang, co le em se khong tu choi nua.hihi...

Thanks Thay nhieu vi da bo ca buoi ra "tam" voi Soc!

hihihi...

A, ma bua nay , cung nho Thay ma Soc xac lap lai vi tri cua cai goi la "so 1" doi voi minh luc nay.

Cai gi la "so 1" se duoc uu tien. hehehe...

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2007

Thưa Sếp!

- Em cứ làm theo ý em đi! Anh nói thật, anh nhẫn nhịn em nhiều lắm rồi! Anh rất hiểu em và thông cảm em nhưng em càng ngày càng tệ. Em cứ muốn hơn người, làm những cái to tát nhưng việc trước mắt làm chẳng tới đâu.

- Im lặng...

Thưa Sếp! Em từng nghe Sếp nói Sếp biết em có vấn đề gì đó ngoài công việc, khiến em mất tập trung, chỉ không biết cụ thể là việc gì thôi. Sếp đã đúng! Cảm nhận của Sếp rất đúng. Tuy em không thể kể cho Sếp nghe về cuộc sống của em; tuy Sếp không nói gì với em trước đó, em vẫn cảm nhận được Sếp có hiểu chút ít về mình.

Thưa Sếp! Em biết, sự kỳ vọng và niềm tin nơi các Sếp vào em đã giảm sút. Nhưng bất luận Sếp hiểu về em nhiều hay ít, đúng hay sai, em cũng cảm thấy rất ấm áp vì trong muôn vàn thứ Sếp phải cán đán mỗi ngày, Sếp vẫn để tâm đến cảm nhận và hoàn cảnh của một đứa nhân viên quèn là em.

Vậy thì thưa Sếp, bằng tất cả sự kính trọng của em đối với Sếp, bằng danh dự và sự tự trọng của bản thân, em xin hứa với Sếp rằng bắt đầu từ nay, em, Kim Toàn, sẽ xác lập lại hình ảnh của mình trong mắt Sếp.

(Bật mí cho Sếp biết, con người em có hai nguồn động lực lớn để tiến bộ: Một là: .... không thể bật mí. Thứ hai là: bị chê.)

Sếp đã chê em rất thẳng thắn. Nói cách khác là Sếp đã "cạo" em. Vậy thì Sếp hãy chờ xem!

Àh! Em cũng đã thề luôn rằng, từ nay, em sẽ không bao giờ mở Blog hay chat chit trong giờ làm việc. (Cám ơn Sếp vì mặc dù đã đe doạ sẽ "đánh đòn" em về tội blog bliếc nhưng cuối cùng thì Sếp cũng bảo "viết Blog phải cho người ta đọc chứ!" (sau khi sếp lượn 1 vòng thế giới Blog rồi hỏi "Tâm sự của em đâu?" Em bảo: "Em cất rồi! Vì Sếp đe sẽ đánh đòn em mà." "Ủa, mở lúc rảnh rỗi, ai bảo em mở trong giờ làm việc" Hú hồn! Vậy là em không cần phải đoạn tuyệt với Blog nữa. Mừng vì Sếp đã không ... dị ứng với công nghệ @ và cảm thông cho lớp trẻ. Cảm ơn Sếp! Mở cửa ra nào! Mở cửa ra cho nằng sớm vào phòng...)

NET, CHAT VÀ BLOG !?!?!?

(Sao chép có xin phép Bác Ong Mật rồi, dù chưa bik Bác í có đồng ý hay không.)

Thời @, quá nhiều thứ thật khó hiểu.

- Nghe hàng xóm chửi con: “Mày cứ net niếc, chat chiếc suốt ngày, đồ hư thân mất nết!”. Tôi hiểu: Net, Chat là cái gì đó quyến rũ trẻ con, kẻ thù của các bậc cha mẹ.

- Đọc báo, thấy đưa nhiều tin: Thiếu niên, học sinh bỏ lớp lên net, trốn học đi chat, có em kiệt sức, chết gục; cỏ kẻ lừa nhau, đâm chém… Tổi hiểu: Net, Chat là kẻ sát nhân.

- Đọc Azitnêxin, có truyện “Chat sìn chat chat bùm”, tôi thấy “Chat” quá đổi bi hài (điều này oan ức cho Chat).

- Nghe báo cáo, phổ biến tại các phiên họp: Nhiều sex, nhiều “bậy bạ” trên blog quá, không kiểm soát được. Tôi hiểu: Blog là tai họa, là họ hàng bậc trưởng thượng của Net – Chat …

Vậy là, tôi ghét Net, Chat, Blog quá chừng. Ghét đếm mức, cái gì liên quan đến nó đều không ưa. Cô giáo dạy tiếng Anh hỏi nickname là gì, quyết không trả lời.

“Ghét của nào trời trao của đó!”. Không, với tôi, không phải trời trao, mà tôi tự tìm đến. Vì “cái đáng ghét” là cái hay được tìm hiểu nhất.

Tôi trốn vợ đi tìm Chat. Không tìm đâu xa, ngay ở anh bạn thân bên mình. Anh ta ngạc nhiên, chưa thấy ai đến với chat bằng cảm xúc “căm thù” như tôi. Rồi tôi đã “căm thù” Chat tới mức say mê và nhạy cảm.

Với blog cũng vậy. Những lệnh ngắn ngủi, vô hồn nhưng nối ta đến với bao điều kỳ diệu. Dường như, bên sau màn hình là cả một thế giới thông tin mênh mông đang “cựa quậy”. Đúng như Bill Gate nói: Thế giới ấy trên đầu ngón tay. Thông tin đến và đi nhanh hơn làn gió.

Tôi vẫn nhớ lời cảnh báo: Với Net, thế giới gần nhau lại, con người xa nhau ra. Đúng là vậy. Hiện có dấu hiệu, quan hệ của người ta với người trong nhà, người bên cạnh dần bị đóng băng để cháy bỏng thần xác lẫn thần hồn với thế giới phương xa qua màn hình nhỏ. Hiểm họa suy giảm nhân tính từ đây. Nhưng từ đây cũng mở ra chân trời xa rộng của mỗi cá thể. Cái gì bị dồn nén trong tâm trí hằng ngày thường được mở tung qua Net, Chat và Blog.

Vậy, Net, Chat và Blog có hại hay lợi?. Khó có câu trả lời chung nhất. Hãy tìm lời đáp ở mỗi người. Có người vì Net, Chat, Blog mà bỏ học hành, sa vào cám dỗ, hại sức khỏe, hại người. Cũng không ít người nhờ Net, Chat, Blog mà khám phá thế giới kỳ thú, tự học, tự tìm cơ hội lập thân. Có nhiều blog dung tục, nhưng số blog thể hiện ý tưởng hay, tâm trạng thực, hoài bão lớn, cảm xúc đẹp … không phải ít. Các nhà tư tưởng, nhà giáo, nhà tâm lý học có thể tìm thấy “tâm trạng thật” của con người qua blog.

Giờ thì tôi không hiểu mình phải đối xử với Net, Chat, Blog như thế nào?. Ngồi với nó thì rộn ràng. Mê quá thì rắc rối. Xa rời nó thì ray rức. Chợt nhớ đến hình tượng của hiệp sĩ Đônkihôte. Net, Chat, Blog chẳng qua như là vũ khí mới vô cảm của hiệp sĩ. Tốt hay xấu, lợi hay hại cốt ở năng lực sử dụng vũ khí và mục đích chiến đấu của hiệp sĩ. Tại sao hệ thống giáo dục quốc dân không chú trọng đến việc dạy và rèn cho thanh thiếu niên, học sinh cách sử dụng vũ khí mới để trở thành hiệp sĩ của tương lai, mà cứ đặt thứ vũ khí ấy ngoài nhà trường, luôn luôn cảnh giác?.

ONG MẬT

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2007

Trọng tội - Entry for April 23, 2007

Phát hiện ra mình viết sai lỗi chính tả. Haha... Trời đất!

Chính xác là lỗi chính tả chứ không phải Morrase đâu nhé!

Hết biết!

Mà không phải lần đầu đâu đấy!

Đẹp mặt quá đi!

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2007

Đêm.

Không biết đã bao đêm rồi, nó ngồi một mình ngửa cổ lên trời nhìn trăng sao lấp lánh. Nhìn chỉ để mà nhìn chứ chẳng bao giờ có ý định kiếm tìm một ngôi sao nào cho riêng mình. Có lẽ vì Thượng đế đã quên, đã sơ sót khi không ban tặng cho nó một vì sao nào, dù là mờ nhạt nhất chăng? Có gì đâu, ai mà không một lần sơ sót!

Đêm nay, vẫn cái ban công không mấy rộng rãi dùng để phơi quần áo, nó một mình nhìn chòng chọc vào cái nền trời nhàn nhạt trên cao. Không trăng, chỉ một ít sao, nền trời lờ nhờ một màu sâm sẫm. Dưới nhà, đứa bạn có chiếc đồng hồ sinh học được lập trình theo giờ hành chánh đã yên giấc tự bao giờ.

Buồn ngủ lắm rồi, nhưng vẫn chưa muốn đi ngủ, vẫn muốn để đầu óc được tự do. Đầu óc còn ham chơi lắm, chưa muốn quay về...

Bốn bề hoàn toàn tĩnh lặng, có chăng chỉ là tiếng mèo hoang gọi bạn ở phía xa, nghe như tiếng trẻ sơ sinh khóc, hay như tiếng hồn ai ai oán.

Dường như một linh cảm, nó bước vào nhà mở điện thoại. Một tin nhắn có địa chỉ ùừ Đồng Tháp:

- Ngủ chưa? ta chưa ngủ được! Tính sao bây giờ?

- Thức đi! Ta cũng thức nè, đang ngắm sao trời...

-Tìm thấy ngôi sao cảu mình chưa? ta đang ngày một ốm o gầy mòn vì không ngủ được. Sợ!

- Có lẽ Thượng đế quên ban cho ta một ngôi sao. Nếu muốn ngủ, nên đi khám sớm. Còn ta, ta rất thèm ngủ nhưng chưa cho phép mình ngủ.

- Sao không ngủ? Định canh bầu trời cho các vì sao ngon giấc à?

- Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà... hahaha. Giờ thì ngủ đây! Cố mà ngủ đi! G9!

Im lặng....

Chìm vào bóng tối thân quen...

Bình yên trong bóng tối.

Người ta nói "bóng tối là đồng loã của tội ác". Nó cũng từng rất khiếp sợ bóng tối, một thứ màn đen đặc quánh, lõng loẹt, đầy những rình rập và hăm doạ.

Vậy mà, bỗng nhiên, nó lại thích bóng tối. Thích thật sự. Đi làm về là chỉ muốn tắt hết đèn, nằm một mình trong bóng tối. Ừh. Không thích bóng tối sao được, vì cuộc sống của nó luôn gắn liền với bóng tối mà. Ra khỏi nhà lúc trời lờ mờ sáng, cuối ngày về nhà khi màn đêm đã lên ngôi chúa tể của đất trời, vạn vật. Mà hơn hết, nó thích bóng tối có lẽ vì, trong bóng tối, nó hoàn toàn được tự do với ý nghĩ và biểu hiện thật của chính mình.

Trong bóng tối, nó được tự do khóc cười, tự do để đầu óc đi lung tung và dừng lại bất cứ đâu, bất cứ bờ bến nào mà ban ngày, nó không thể dành thời gian để nghĩ đến, cho dù đó chỉ là những ý nghĩ u mê nhất thời hay những ý tưởng hay ho thông suốt cho một vấn đề mà cả ngày không thể nghĩ ra.

Nằm trong bóng tối, để đầu óc tự do bay nhảy là cảm giác thoải mái nhất sau một ngày tất bật đua chen với cuộc đời vốn xô bồ, bát nháo và đầy sóng gió. Cuối ngày, trở về nhà, trở về với sự im lặng tuyệt đối của bóng tối để lắng nghe từng hơi thở, từng nhịp đập của chính trái tim mình mới tuyệt vời làm sao!

Với nó, giờ đây, ánh sáng không còn tự do mà phải là bóng tối.

Cảm ơn Thượng đế đã công bằng khi dành tình thương cho cả ánh sáng và bóng tối, để nó có được những giây phút bình yên thật sự của chính mình.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2007

Đám cưới!

Má ơi! Đám cưới! Thêm một cái thiệp hồng đưa đến với dòng chữ: "Hân hạnh mời em..." Tính đến giờ phút này, Sóc đã nhận được 7 cái thiệp hồng dành cho tháng 4. Còn nửa tháng nữa mới hết tháng 4, sẽ còn bao nhiêu bạn bè, người quen, người thân của Sóc dệt mộng uyên ương trong tháng này nữa nhỉ?

Thật lòng mừng cho họ! Và cũng thật lòng lo cho cái hầu bao vốn không mấy nặng ký của mình. Hơ hơ... Chỉ có bấy nhiêu thôi mà ta cũng phải lo, cũng phải băn khoăn, nhỉ? Đối diện với sự thật: Không vì tiền nhưng ta phải sống, mà cuộc sống lại rất cần tiền. Một sự thật quá trần trụi và tàn nhẫn.

Không dưới một lần băn khoăn về chuyện có nên sống với ước mơ, lý tưởng, đam mê mà không tiền hay có tiền mà không có những điều tốt đẹp kể trên? Giá mà ta có cả hai (lại tham rồi, cô bé!).

Nhiều khi thấy mình ích kỷ và có lỗi với hai đấng sinh thành, không phải bây giờ mà ngay từ lúc đặt bút chọn ngành cách đây hơn 6 năm đã có cảm giác này.

Thôi Sóc nhé! Sống cho mình như vậy là quá đủ!

Đã 5 năm từ ngày cầm bút tập tò viết lách rồi còn gì! Loại hình nào cũng đã "chơi" qua. Thể tài nào cũng từng múa may. Còn gì để tiếc?

Phải quyết định đi thôi. Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông...

Ừ, quyết định!

Quyết định mà nghe chuỗi ngậm ngùi cứ vọng lại trong tâm...

Hôm nay, Thứ 6 ngày 13!

Rất ấn tượng với các ngày 13- Thứ 6! Lần nào cũng có vấn đề. Lần đầu tiên là cái ngày mới vào thực tập ở báo Tuổi Trẻ cách đây gần 4 năm. Úi chao ơi! Giận đời phải bik! Chắc trước kia mình cũng lận đận với ngày này rồi, nhưng hok để ý. Mấy lần sau cũng vậy! Cũng toàn những ngày... trời ơi đất hỡi. Ăn sáng cái xem nào, cho có sức chiến đấu với cái ngày mà ta bik trước rằng chả hay ho gì! Ngày đầu tiên trong tuần chính thức đi làm, đi làm đúng nghĩa!

Tiến lên nào anh em! Thứ 6, ngày 13, tháng 4, năm 2007, ta đã sẵn sàng.

Ôi, Thứ 6- 13

eo oi, ban dinh ghe tham ta, Thu 6, ngay 13. Ta se cho xem ban dinh doi vao mat ta nhung gi nua day!

Dung noi noi am anh cua ta lan nay la... ac ac...

7:55pm:

Kết quả cuộc găp gỡ đây rồi.

Trước hết là MƯA!

Thề có trời đất! Hoạ hoèn lắm bạn mới liên lạc, mà mỗi lần như thế là trời đổ mưa! hahaha...

Sau một hồi chuyện vãn chả an nhập vào đâu (xưa nay vẫn thế), bao gồm cả cái mánh khoé đục khoét tiền bạc cty theo cái cách tủn mủn mà một nhân viên quèn như bạn có thể, bạn bày tỏ nguyện vọng được mượn tiền! hơ hơ...

Thì ra, bạn vẫn nhớ đến ta, để mà mượn tiền, một mục đích khác bên cạnh cái mục đích cao cả là...vận dụng mối quan hệ vào những lúc khó khăn như lần trước bạn không ngại ngùng dội thẳng vào mặt ta.

Nghĩ sao thế nhỉ? 30 cây số, không xa hơn quãng đường mà ta vẫn thường "lai" bạn lượn khắp SG rồi trở về Cảng Cát Lái khi bạn vào đây thực tập, vậy mà từ khi bạn đặt chân đến SG, bạn chưa một lần đến thăm ta, số lần gọi điện cũng không quá số ngón tay trên 1 bàn tay. Khi ta đến thăm bạn, bạn hỏi ta đi đâu, bạn để mặc ta đi về giữa khuya với chiếc xe đã được báo trước là "có vấn đề" sau khi tạt vào mặt ta một số quan điểm khá hay ho...

Vậy mà, hôm nay, bạn đến đây chỉ để mượn ta tiền. Ta áy náy thay cho cái liêm sĩ của gã con trai là bạn. Bạn "nghèo" quá!

Bạn đã không ngại ngùng phô bày con người mình một cách trần trụi nhất trước mắt ta. Nếu là ngày xưa, có lẽ ta sẽ nói rất nhiều. Nhưng bây giờ... vì bạn bây giờ đã không còn là bạn của ngày xưa.

Chỉ có một câu chân thành gửi đến bạn: Rằng những người thành công thực sự trên cuộc đời này đều nhận thấy, chỉ có tiền thôi thì không thể gọi là thành công.

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2007

Tam tòng tứ đức thời @

(Dành cho Quí ông)

Tam tòng:

Tại gia tòng vợ!

Ra chợ tòng... Công an

Đến cơ quan tòng thủ trưởng.

Tứ Đức:

Đừng tin Cave

Đừng nghe thằng nghiện

Đừng kiện cấp trên

Đừng quên tiền bối

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2007

E hem!




Chu thich anh: Cai met "nu nu" nay la cua... Bom!

Vao trang web do roi, nhung the thi da sao, cai wan an gia dinh do co truoc ngay Bom dang nhap vao DNO muh. Neu Soc nho hok lam thi Bom chinh thuc chui vao do ngay 16-06-2006?

hehe...

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2007

Ánh trăng




Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với bể
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỉ

Trần trụi với thiên nhiên
hồn nhiên như cây cỏ
ngỡ không bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa

Từ hồi về thành phố
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường

Thình lình đèn điện tắt
phòng buynh-đinh tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng trăng tròn

Ngửa mặt lên nhìn mặt
có cái gì rưng rưng
như là đồng là bể
như là sông là rừng...

Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình.

---Nguyễn Duy---

Đi kiểm tra tiết kiệm điện. Mùa tiết kiệm điện mà đèn phố chói loà thứ "ánh sáng văn minh". Bất giác nhìn lên! Trăng treo lơ lửng ngay trên đỉnh đầu. Tròn đầy viên mãn. Giật mình! Bao ngày tháng qua đi, dù ai vô tâm, dù ai hờ hững, trăng vẫn không hề lỗi hẹn với nhân gian.

Trăng có buồn không? Khi người ta vui với phố xá thênh thang rạng ngời ánh điện, không ai bận tâm xem trăng khuyết hay tròn, có lẽ trăng buồn tủi lắm, nên trăng mới hao gầy... Nhưng gặp lại cố nhân, trăng vẫn tươi cười niềm nở. Trăng hiền từ và bao dung quá!

Người đã khác. Không gian và thời gian cũng khác. Nhưng trăng mãi là trăng của ngày xưa. Ngày xưa! Tự nhiên quay quắc thèm cái ngày xưa xa lắc...

Cái ngày đó, nó - một con bé nhà quê gầy nhom, đen nhẻm, tóc loe hoe mấy sợi như đuôi bò mê trăng đến ngẩn ngơ. Mùa trăng, ngay từ chiều anh em nó đã gò lưng cọ sạch sân và hè để tối đến, cả nhà rải chiếu ra sân, quây quần sum họp. Những lúc như thế, cả nhà đều thích nghe mẹ hát (à không, hồi đó gọi là "má", chứ không phải "mẹ" như bây giờ.) "Nằm nghe sóng vỗ từng lớp xa, bọt tràn theo từng làn gió đưa... Biển xanh cát trắng như tình anh với em, hơn cả những vì sao đêm. Trăng nhô lên cao, trăng khuất sau đồi núi, mây xanh xanh lơ, kìa đắm say tình mới. Đến đây với em mà ngỡ trong giấc mơ, mắt em u hoài là cả một trời thơ..." hay "Nhà em có hoa vàng trước ngõ, tường thật là cao, có dây leo kín ngoài..." Má hát say sưa, giọng má êm êm dìu dặt, du dương trầm bổng, rót vào lòng nó những đê mê... Mấy chị em nó há hốc ra nghe, như lũ ếch mong mưa.

Đến lượt ba hát, thường thì bắt đầu bằng: " Có những đêm buồn, anh ngồi nhìn hoả châu rơi, mơ một ngày mai, pháo nổ vang trên lối về. Từng ánh mắt hoả châu, là hoa đăng ngày cưới..." Giọng ba trầm ấm, lan toả vào không gian rồi thấm vào lòng người, nhẹ như màng sương giăng trong ánh trăng bàng bạc. Rồi thì ba sẽ ngâm thơ. Chắc chắn như vậy rồi, vì nhu cầu "nghe thơ theo yêu cầu" của chị em nó lớn lắm. Nài bằng được mới thôi. "Bé wỏu chị hăm" luôn đắt show với những lời yêu cầu thể hiện thơ của ba, hết bài này tới bài kia, vì chị là đứa thuộc thơ ba nhiều nhất. Thơ ba vừa mộc mạc, vừa lãng mạn, vừa đậm tình. Nhưng có lẽ thích nhất vẫn là bài "Quê ngoại", vì nhà nó, ai cũng yêu Ngoại nhất.

"Đường về quê ngoại qua Sông Vệ

Vui lắm đò đưa dưới bến Sông

Quê ngoại tôi xưa ở Trà Bồng,

Cau dừa khuất bóng ánh rạng đông..."

Còn nó, cũng hát, cũng múa, cũng đọc thơ tá lả bùng binh. Hình như không hay lắm nhưng ai cũng im lặng lắng nghe, chẳng ai cười nó, vì nó thể hiện tất cả điều đó bằng cả trái tim, bằng cặp mắt rưng rưng, bằng cái giọng lạc đi và sóng mũi cay cay vì xúc động. Có lẽ vì được lắng nghe chăm chú nên nó phải nỗ lực thể hiện hết mình, thể hiện bằng sự rung động sâu xa tận đáy lòng mới không phụ lòng cả nhà.

Rồi nó sung sướng thả hồn theo gió, theo trăng, dõi mắt vào vũ trụ bao la. Anh em nó thích tìm những ngôi sao sáng nhất, rồi tìm những ngôi sao nhỏ nhất, mờ nhạt nhất. Bầu trời không chỗ nào là không có sao. Cứ nhìn thủng một chỗ nào đó trên nền trời, thế nào cũng moi lên được một ngôi sao. Mỗi lần như thế, anh em nó khoái tít mắt.

Khoái nhất là thỉnh thoảng, lẫn trong dải ngân hà chia đôi bầu trời- nơi mà mẹ nói mỗi năm Ngưu lang- Chức nữ gặp nhau một lần vào Rằm tháng bảy, có một ngôi sao di động đang nhấp nháy. Là máy bay đó! Khám phá vĩ đại chưa!?

Àh mà vui nhỉ? Ở trên trời người ta cũng làm nông như ba mẹ nó. Nếu không thì tại sao ông trời ổng cũng có đám đất cày y như đám đất cày trước nhà nó. Một lúc sau thì ổng lại tháo nước vào ruộng ngâm ải đất cày nên đất vỡ ra. Anh nó cứ khăng khăng đó là mây. Í ẹ! Sai rồi! Đích thi là đất cày! Trên trời không làm nông thì làm gì? Thằng cuội nó cũng đi chăn trâu đó thôi! Không nghe "Thằng cuội ngồi gốc cây đa, để trâu ăn lúa, gọi cha ời ời, Cha còn cắt cỏ trên trời, mẹ còn... " à?(mẹ nó làm gì nhỉ?) Đấy! Chắc chắn trong học bạ thằng Cuội thể nào cũng ghi phần nghề nghiệp cha mẹ là "làm nông" như mình roài. hihi...

Trăng càng sáng, nhìn thằng Cuội càng rõ. Thằng này lười lắm đây. Lại còn nói dối... như Cuội nữa! Thật không tốt chút nào! Eo ơi! Mà trăng cũng chẳng khá hơn đâu! Trăng ham vui lắm cơ! Mỗi lần nó đi dọc con mương đón mẹ nó làm đồng về muộn, Trăng cũng nhảy tõm xuống nước đi theo nó hoài. Trăng cứ loang loáng trên mặt nước nhấp nhô con sóng nhỏ lăn tăn... Chỉ khi mẹ nó xuống bến rửa chân, trăng mới chao mình trốn mất. Lúc nó đi ra giếng lấy nước cũng vậy. Trăng cứ rủ nó ngước cổ lên trời nhìn hoài, đến khi nhìn xuống giếng đã thấy Trăng ở đó tự bao giờ. Làm nó cứ mê man ngắm. Trăng hư lắm biết không!? Nhưng ghét anh nó cứ hay phá đám bằng cách thả cái gàu nhôm dài ngoẵng xuống giếng, làm Trăng run rầy, vỡ tan... Giận anh quá đi mất!

Nói vậy chứ đôi khi Trăng cũng ngoan lắm áh! Lúc chị em nó chạy nhảy trên đám đất cày trước nhà, Trăng cũng nhiệt tình toả ánh sáng mát dịu xuống soi cho chị em nó chơi đấy thôi. Không nỡ để Trăng đơn côi, nó chạy trên ruộng đã gặt mà cổ cứ ngước lên trời, để xem Trăng với nó, ai chạy nhanh hơn. Cuối cùng thì, hix hix...

Trăng bầu bạn với nó suốt cả tuổi thơ, cùng nó lớn khôn bằng những lời ru mà ngày xưa, Ngoại cũng từng ru Mẹ.

Rồi một ngày tuổi của nó cũng tròn như Trăng, cái ngày mà nó chia tay Thầy cô và đám bạn ở Trường cấp hai, chia tay cánh đồng lúa mênh mông có rặng tre xa xa trước nhà mà nó khắc sâu vào đầu để "chẳng bao giờ quên", chia tay ngôi nhà có cái sân gạch với những đêm Trăng hạnh phúc ngày nào, chia tay một người... để ra đi mà lòng vương vấn mãi.

Chẳng bao giờ nó quên được giây phút ấy. Cũng một đêm Trăng loang loáng trên mặt nước con mương thuỷ lợi của thôn, cái cậu con trai giỏi nhất khối, đẹp giai nhất khối - người mà nó rất chi ngưỡng mộ đã chặn đầu xe đạp của nó nài nỉ: "L có điều này cần nói với T, một chút thôi!" Eo ơi! Khỏi phải nói tâm trạng của nó lúc này! "Tim đập chân run hồn xiêu phách lạc"! Cái điều mà nó thiết tha mong đợi đã đến. Nhưng sao lại run thế này hả trời! Chít mất thui! Mà lại ngay đường làng, người ta dị nghị chít, mới tí tuổi đầu. Thế nên, mặc dù muốn được nghe cái lời đó lắm cơ, nhưng lại bảo: " T phải về thôi, bữa nay không học mà về trễ má T la" " Một chút thôi mà, năn nỉ đó! Thật ra L muốn nói lâu rồi..." Úi mẹ ơi, đứng tim! "Thôi, để hồi khác nghen! T sợ má T la lắm" Thế là dzọt lẹ, để cho ai kia đứng đó ngẩn ngơ... Dzọt lẹ mà trong lòng tiếc hậm hụi! Tiếc đứt ruột đứt gan! Cả buổi tối đó, cả mấy ngày sau đó, đầu óc cứ lơ lơ lững lững... Trăng biết tỏng nên cứ cười cười. Ghét Trăng ghê!

Rồi khi là sinh viên, ở Sài Gòn, không có mẹ nào la, thế mà khi cái cậu bạn học cấp 3 định mi, nó cũng cúi xuống, thành ra cậu ta đành hôn lên tóc mà rằng " Giữ mãi tình bạn này nghen!". Lạ lắm! Cũng xuyến xao xao xuyến, định quay xe lại, cậu bạn cũng tính chạy lại... Nhưng nó lại lắc đầu, rồi phóng xe đi! Gọi là phóng đi chứ vừa khuất là đi chậm lại, rơi vào trạng thái... lâng lâng... ặc ặc. Ủa! Kỷ dzậy cà? Đã thẩm định kỹ rồi mà, đã xác định là "không!" rồi mà, sao vẫn "rung rinh" nhễ.

Đêm đó, cũng là Trăng, rình mò theo dõi người ta.

Rồi đến khi gặp người ấy, vì "ở hai đầu nỗi nhớ", nên hai đứa ôm điện thoại mà ngắm Trăng chung. Những đêm khuya đang say giấc điệp, điện thoại rung bần bật: "Nhớ wá! Ngủ hok được nè! Dậy ngắm Trăng chung nghen!" Ai mà đi ngủ được nữa hả trời?

Eo ơi, iu Trăng thế, mà khi máu tham ăn nổi lên, vẫn giành nhau... xơi tái Trăng, vì tưởng Trăng là... cái bánh! Ặc ặc!

Rồi mùa mưa đến, Trăng hỏng thèm lên chơi, để đêm tối phủ lấy cuộc đời...

Người ấy cũng như Trăng...

Đã bao đêm một mình ngắm Trăng! Vầng Trăng lạnh lẽo đơn côi quá! Giữa bầu trời đầy sao, mà Trăng lẻ loi đến lạ! Lại rúc đầu vào gối, âm thầm giấu niềm đau đang rưng rức...

Ít gặp Trăng từ đó. Không chỉ vì bận bịu, mà một phần vì ngại đối điện với Trăng.

Một đêm tình cờ hạnh ngộ! Trăng vẫn là Trăng của ngày nào, dịu nhẹ và thuỷ chung. Ừh nhỉ! Chỉ có lòng người đen bạc, chứ vầng Trăng nào tội tình gì, mà ta đành lòng hờ hững?

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2007

Biển và tình yêu


1.Biển - Bờ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng, em hiểu ngoài khơi trời ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm...
Không có nghĩa con tàu biển đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc. (sao ko dám khóc? Cứ khóc đi cho nhẹ lòng.)
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn, khó nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng,
Phiêu du mãi để hàng dương khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng để bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Như tiếng thở từ ban chiều vọng lại
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
"Yêu rất nhiều..." là cho cả bờ đâu!
(Lần đầu tiên hò hẹn, người ấy đọc bài này. Giờ thì người ấy như ngọn sóng mãi phiêu du...)
***************************************

2.Cổ Tích Biển Và Em

Có một lần biển và sóng yêu nhau

Người ta nói biển là mối tình đầu của sóng

Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng

Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca.

Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa

Bao kẻ đến và tỏ tình với biển

Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn

Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng.


Sóng trở về và biển thấy ăn năn

Biển ngoại tình biển xanh mang tội lỗi

Sóng thét gào không thể tha thứ tội

...

Đã có lần anh nói em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Trong tình yêu hò hẹn quá mong manh...

Sóng bạc đầu kể từ đó phải không anh ?
Có ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu em, biển chẳng hề chung thủy
Dẫu bạc đầu mà sóng vẫn thủy chung

Anh dắt em giữa biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Dẫu không phải tình đầu em trong trắng
Chỉ mong anh một lòng với cổ tích biển ngày xưa !
"Dẫu không phải tình đầu em trong trắng..." là seo??? Nghi lém à nghen!
**********************************************

3.Bài Ca Của Biển

Biển giận thuyền hôm nay không ra khơi
Làm con sóng buồn tênh không muốn vỗ
Và hạt muối cũng không thèm mặn nữa
Biển nhớ thuyền, da diết, biết không?

Thuyền có biết đêm nào biển cũng hát
Bằng tiếng sóng nhè nhẹ vỗ bờ
Hát ru bờ cát, hát ru hạt muối
Hãy yên lòng, thuyền luôn nhớ biển xanh!

Mấy hôm nay trời không mây không nắng
Không có gió và cũng chẳng có thuyền
Biển buồn phiền nhớ thương thuyền ấy
Không còn hát bài ca ru ngày xưa

Biển dịu dàng thì thầm cùng cát trắng
Về tình yêu biển dành trọn cho thuyền
Và biển mong một ngày kia đầy gió
Biển lại cùng thuyền sánh bước ra khơi.
(Chắc chắn rùi. Sẽ có một ngày "chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã, phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang" ra dzới biển thui. Chỉ mong là đừng có thứ gọi là Chanchu mấy lị Xangsane. Khổ lém!hichic...)
*****************************************

4.Thuyền Và Biển

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa

Những đêm trǎng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.
(Chính xác là như dzị! Em chỉ còn bão tố...)
*******************************************

5.Biển Và Em

Tình anh là tình biển
Bởi anh mãi lênh đênh
Bờ nào có tình thương
Bến nào có chờ đợi
Tàu vẫn quay trở lại
Tìm chút nắng ban mai
Tìm chút tình thơ dại
Tình người vẫn khoan dung
Lòng người vẫn độ lượng
Biển khơi vẫn thiết tha
Anh đi giữa đường thương
Có con chim Hải Âu
Có chòm sao Bắc Đẩu
Bên em và bên biển
Ngọn Hải Đăng rực sáng
Trong tình em khát khao
Trời mây nước xôn xao
Huyền ảo giấc chiêm bao
Thực hoà chung với mộng
Cuối xuống hôn loài người
Ngước lên hôn vũ trụ
Anh cùng biển phiêu du
Đưa em vào giấc ngủ
Anh yêu em như anh yêu biển
Biển trong hồn và em ở trong tim
Anh thương em như anh thương biển
Suốt cuộc đời chỉ có biển và em.

(Câu cuối thấy... wen wen! hehe... Bao nhiêu phần trăm sự thật???)

"Giết" một phát xem nào!

Mí bữa nay mìn quá xá "trâu bò"! Sáng nào cũng bò ra đường bốn rưỡi sáng. Chạy lăng quăng cả ngày, tới 11 giờ khuya mới vác mẹt dzìa nhà, làm một giấc say sưa (và mộng mị) để rồi sáng hôm sau, lịch sử lặp lại... Bọn bạn bắt đầu kêu ca wá xá về độ phai tàn cái tấm dung nhan vốn đã chẳng mấy trăm gờ ram hương sắc của bổn cô nương này rồi... hìhì. "Đã mang lấy nghiệp vào thân, thì đâu dám trách trời gần trời xa...". Mấy lị, đâu phải lúc nào cũng cực đâu, bi giờ cố gắng chịu cực chịu khổ để mốt chịu khổ chịu cực típ mừ. Đời người có mấy mươi năm! Tiến lên và nhìn về phía trước! Phải "nghênh diện" mà đi dẫu "thu phong" có "trận trận hàn" phải hok Sóc?

Vui là việc làm của Sóc đã có hiệu ứng rõ rệt. Mí bữa nay, Biên Hòa đã mở, tắt đèn đúng giờ qui định. Bốn rưỡi sáng là "phụt!". hè hè... Cũng có hơi tối nhưng chạy chậm tí, chút xíu trời sáng liền hà! Cái tình cảnh này có ai thik đâu nhưng nếu hy sinh chút xíu mà được việc lớn thì ngại gì hok làm?

Tối qua cả bọn lượn lờ mấy KCN từ Long Thành, Nhơn Trạch đến Biên Hòa thấy thực hiện cũng tốt phết! Chắc cũng đã... giật mình.

Kêu gọi là thía, nhưng dẫu sao cũng nói thẳng với nhà đèn là "điệu này hok ổn rùi ông anh!". Kệ! Thuốc đắng dã tật... Nói trên tinh thần xây dựng mừ. " Đánh mà không phá. Phơi bày mà không gây hấn. Tố giác mà không kết án" mừ. (Cô Thanh Hải mà bik mìn thuộc đạo đức nghề nghiệp cỡ này chắc phải iu iu mìn lém đây... hehe...)

Ngẫm chuyện nghề. Sau những ngày mất ăn mất ngủ; sau những "cuộc chiến không tương quan về lực lượng"; sau những "đe", những "búa", những dọa dẫm; thậm chí cả những cái cười ruồi, liếc xéo hay những lời dè bĩu của một bộ phận đồng nghiệp, hiệu quả xã hội - đó là thứ thuốc an thần quí giá giúp mình tiếp tục gắn bó với cái nghề "xanh như lá, bạc như vôi" này (nhiều người bảo thế đấy, hok bit đúng hok, chưa có ý kiến bình loạn). Dù đôi lúc, chưa buộc được những kẻ sâu mọt phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi của chúng, song, cũng chặn đứng được một số âm mưu, kế hoạch bất chính, trả lại công bằng xã hội roài. Âu cũng là niềm an ủi...

Ặc ặc, nói về đe dọa. Thiệt ra cái mạng này giá có nhiêu đâu? Nếu bị tai nạn mà chít thì được bồi thường vài ba chục "chai". Rẻ như bèo! Nhưng nếu cái mạng này "ngỏm củ tỏi" mà có thể mang lại cho ai đó sự bình yên và hàng chục, hàng trăm "chai" thì té ra nó cũng có giá phết. Thêm nữa, nếu cái mạng này sống, có thể khiến hàng chục hàng trăm "chai" kia ở đúng vị trí xứng đáng của nó, và pháp luật được thượng tôn, thì... tội gì mà chít! Hehe . Phải hok nè? (dù đôi lúc chán đời mở miệng ra là "muốn chít quách cho xong". Nhưng nói là nói thế thui. Chứ tội gì!)

Dzậy nên "dù đời còn lắm thăng trầm đường dài phía trước, và lối đi về gập ghềnh ai bik" thì cũng cứ "hát vang lên cho đêm vui ngất trời, và ngày thêm ước mơ...", Sóc nhể!

khe khe...

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2007

Đồng cảm

"...Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay

Hoa xoan đã nát dưới chân giày

Hội chèo làng Đặng đi qua ngõ

Mẹ bảo: " Mùa xuân đã cạn ngày".

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày

Bao giờ em mới gặp anh đây?

Bao giờ hội Đặng đi qua ngõ

Để mẹ em rằng: "hát tối nay"?

Tình cờ đọc lại mấy câu này tại bàn làm việc của một đồng chí công an Long Thành. Cái đồng chí này coi vậy mà iu thơ ra phết. Thơ Nguyễn Bính mộc mạc mà chân tình, sâu lắng. Những dòng thơ mềm mại chảy vào lòng. Có gì đó nao nao, bồi hồi trong dạ... Lâu rồi không tìm thấy mỹ cảm này.

Thích nhất là đoạn:

"Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

Hoa xoan lớp lớp rụng rơi đầy

Hội chèo làng Đặng đi qua ngõ

Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay"

Nhưng phải đến hai khổ cuối thì cái nỗi niềm sâu kín mới thật sự chạm vào lòng. Không còn là nao nao, bâng khuâng mà hình như cõi lòng đang rưng rưng...

...................................................................

Công an coi nguyên tắc thế mà lãng mạn đáo để. Nhìn lại mình, thấy già cỗi, nghèo nàn quá!

Lần đầu tiên có cái nhìn khác về công an! Một phần có lẽ vì sáng nay các vị chịu khổ với mình nhiều...

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2007

Vinh danh đất Quảng!

Lê Viết i Hà: "Sao phải lựa chọn sự nghiệp hay tình yêu?"
19:32' 01/04/2007 (GMT+7)

(VietNamNet) - Không đặc biệt nổi bật trước giờ xuất phát, nhưng "nhà leo núi" Lê Viết Hà đã là người về đích đầu tiên trong cuộc chinh phục đỉnh Olympia, ngọn núi của tri thức và trở thành nhà vô địch thứ bảy của "Đường lên đỉnh Olympia".

Tân vô địch Olympia Lê Viết Hà giao lưu trực tuyến với độc giả VietNamNet

Đăng quang trong nước mắt của bà

Mỗi vòng thi là một đòn cân não
Mỗi vòng thi là một đòn cân não
Nhìn những nụ cười rất tươi tràn đầy tự tin của Lê Viết Hà trong suốt bốn vòng thi căng thẳng của trận chung kết "Đường lên đỉnh Olympia lần thứ 7", ít ai biết được rằng Hà đã bị đau bụng trong cả buổi thi. Nhưng với sự tập trung cao độ và tinh thần quyết tâm cao, Viết Hà vẫn bình tĩnh trả lời được chính xác rất nhiều câu hỏi để mang về vòng nguyệt quế vinh quang với số điểm 210, bỏ xa những đối thủ khác.

Thường xuyên hôn lên chiếc vòng cổ mỗi khi trả lời câu hỏi, Lê Viết Hà coi đó là biểu tượng may mắn bởi "đây là chiếc vòng mà bạn thân của em tặng".

Hai phần thi đầu, các thí sinh tỏ ra tương đối ngang tài ngang sức và điểm số không có sự chênh lệch lớn. Đến phần thi thứ ba, Lê Viết Hà mới thể hiện sự bứt phá ngoạn mục với những câu trả lời đúng liên tiếp.

Vượt lên dẫn đầu rất ngoạn mục sau phần thi Tăng tốc với 190 điểm, Viết Hà rất tự tin bước vào vòng thi Về đích. Trong khi các thí sinh khác đều chọn gói câu hỏi 50 điểm thì Viết Hà chọn chiến thuật "an toàn" với gói câu hỏi 30 điểm. Hết lượt lựa chọn thứ nhất của vòng Về đích, Hà có 200 điểm trong khi Thu Hà chỉ mới được 110 điểm, Việt Phú và Đức Giang đều đang có 100 điểm.

Lúc này, không khí tại trường quay S9 cũng như tại đầu cầu truyền hình Trường THPT chuyên Lê Khiết, Quảng Ngãi của Hà đều đang rất nóng. Các cổ động viên liên tục vỗ tay và hô vang tên Lê Viết Hà. Mọi người đều tin tưởng Hà sẽ là nhà vô địch nhưng khuôn mặt ai cũng vẫn thoáng chút lo âu bởi như "nhà leo núi" Đức Giang lúc đầu "Không có điều gì không thể xảy ra".

Căng thẳng nhất là khi chỉ còn mình Trần Thu Hà, "nhà leo núi" bé hạt tiêu nhưng thường làm nên "kỳ tích", gây bất ngờ cho khán giả ở lượt lựa chọn cuối cùng. Lúc này, Thu Hà đang kém Viết Hà đúng 100 điểm. Thu Hà lựa chọn gói câu hỏi 50 điểm cùng với ngôi sao hy vọng và nếu trả lời đúng cả 5 câu hỏi thì hai thí sinh sẽ bằng điểm nhau.

BTV Minh Vũ đã mang nước, thuốc và dầu gió đến tận chỗ Viết Hà để kịp thời trợ giúp Hà tiếp tục cuộc thi
BTV Minh Vũ đã mang nước, thuốc và dầu gió đến tận chỗ Viết Hà để kịp thời trợ giúp Hà tiếp tục cuộc thi
Vì thế, ngay khi Thu Hà trả lời sai câu hỏi đầu tiên của lượt thứ hai, trường quay S9 như vỡ òa trong tiếng reo hò của cổ động viên của Lê Viết Hà.

Kết thúc buổi thi, Hà chia sẻ rằng câu hỏi đáng tiếc nhất là câu giải thích tại sao khi đốt củi lại tỏa ra nhiệt vì em đã trả lời không chính xác câu hỏi thuộc lĩnh vực Hóa học vốn là "tủ" của mình.

Tuy nhiên, theo một độc giả VietNamNet thì câu trả lời của Hà là do giải tỏa năng lượng liên kết hóa học mới đúng là bản chất của câu hỏi chứ không phải do phản ứng oxy hóa như đáp án. Và Hà hoàn toàn nhất trí với ý kiến này.

Chia sẻ về thành công của mình, Viết Hà khiêm tốn nói: "Thành công phụ thuộc 30% vào may mắn, 50% nhờ bản lĩnh, còn lại là kiến thức." Viết Hà cũng đánh giá rất cao đối thủ Trần Việt Phú. Hà thành thật: "Những câu hỏi của bạn Việt Phú rất khó. Nếu rơi vào những câu đó, chưa chắc em đã trả lời được."

Vì thế, kết thúc cuộc thi, Viết Hà rất muốn được nói với các "nhà leo núi" đồng hành với mình hôm nay rằng "Chúng ta đều là người chiến thắng!" nhưng do bị vây kín bởi bạn bè, người thân nên Hà chưa kịp bày tỏ với các bạn.

Thông qua VietNamNet, Hà gửi tới ba bạn chơi còn lại thông điệp này và mong rằng cả bốn "nhà leo núi" sẽ cùng nhau cố gắng để đạt nhiều thành công trong tương lai.

Giây phút đăng quang của Lê Viết Hà đặc biệt xúc động bởi có sự chứng kiến của bà nội và bà cố 97 tuổi của Hà từ đầu cầu truyền hình ở Trường THPT Lê Khiết, Quảng Ngãi. Không kìm được nước mắt nghẹn ngào trước chiến thắng của cháu trai, bà cố của Hà, người đã được Nhà nước phong danh hiệu Bà mẹ VN Anh hùng, hẹn cháu về ăn món "don" đặc sản của vùng quê Quảng Ngãi.

Và mong ước lớn nhất của nhà tân vô địch Olympia sau khi đăng quang cũng chính là được về nhà gặp mẹ, gặp bà, gặp thầy cô, bạn bè, những người đã "đội nắng" cổ vũ nhiệt tình cho Hà trong buổi chung kết.

Những "góc khuất" của nhà vô địch trong buổi giao lưu

12.jpg
Chiều 1/4 quả là một buổi chiều "chạy sô" của nhà vô địch Lê Viết Hà.

Vội vã rời buổi tiệc do nhà tài trợ tổ chức mừng chiến thẳng của nhà vô địch, đúng 14h55, Hà cùng bố và thầy giáo đã có mặt tại tòa soạn VietNamNet để tham gia giao lưu trực tuyến với độc giả.

Nhìn "núi" câu hỏi do hàng trăm độc giả khắp nơi gửi về, ban đầu Hà hơi "choáng".

Lướt qua một chút, dù đã có kế hoạch đi thăm làng lụa Vạn Phúc trong chiều nay, Viết Hà vẫn hào hứng: "Em sẽ trả lời hết, em sẽ trả lời hết!".

Tuy nhiên, do thời gian có hạn, và cũng vì khá mệt mỏi sau một buổi thi căng thẳng, sau một giờ đồng hồ, Hà chỉ có thể trả lời một lượng rất nhỏ trong số câu hỏi của độc giả.

Tuy rất vội nhưng trước mỗi câu hỏi, Hà đều cân nhắc rất kỹ từng câu chữ, từng dấu chấm lửng, chấm than để "không khiến cho độc giả buồn". Thỉnh thoảng Hà lại nhắc "từ này in đậm giúp em" hay "câu này cho vào ngoặc kép vì em muốn nhấn mạnh ý đó". Đặc biệt, các câu trả lời rất ngắn gọn. Hà bảo "không nên nói nhiều, vì mọi người chỉ hỏi thế".

Quá ấn tượng vì nickname "sống vì VN" cũng như những "tuyên ngôn" về lý tưởng tuổi trẻ của cậu học trò 18 tuổi, rất nhiều độc giả hỏi Hà về dự định tương lai và mong ước cống hiến cho quê hương đất nước. Hà khẳng định chắc chắn rằng, sau khi tốt nghiệp ở nước ngoài, Hà sẽ ở lại vài năm để học hỏi kinh nghiệm từ nước bạn rồi về VN mở công ty điện tử riêng mang tên "Cá heo bạc".

32.jpg
Lê Viết Hà tự tin: "Mình sẽ không là Bill Gates của VN mà Lê Viết Hà của thế giới."

Với những câu hỏi quá riêng tư, Hà xin phép được bỏ qua, đặc biệt là các câu hỏi về "tình yêu" hay "bạn gái". Có độc giả hỏi "Hà nghĩ gì nếu phải lựa chọn giữa sự nghiệp và tình yêu?". Nhà leo núi cười rất tươi: "Ủa, sao lại phải lựa chọn? Mà em vẫn còn nhỏ mà, sao lại hỏi chuyện yêu đương?".

Đôi khi gặp phải câu hỏi khó, Viết Hà nhíu mày, vẻ mặt căng thẳng hơn cả... khi trả lời câu hỏi trong trận chung kết Đường lên đỉnh Olympia.

Khiến Viết Hà trăn trở nhiều nhất là những lời tâm sự rất chân tình của một độc giả trung niên. Độc giả này cho biết chị đã khóc khi nhìn thấy bà nội và bà cố của Hà chia sẻ niềm vui chiến thắng với cháu trai. Chị rất cảm động và mừng cho Hà nhưng chị cũng nhắc Hà sau khi giành chiến thắng đã có "những cái bắt tay không thân thiện".

Câu nói này khiến Lê Viết Hà suy nghĩ rất lâu, thậm chí phải bỏ vòng nguyệt quế trên đầu xuống để lau mồ hôi trên trán. Quay sang bố và thầy giáo, Hà phân trần: "Con yêu quý tất cả mọi người. Con không hề có cái bắt tay nào không thân thiện cả."

Ông Lê Viết Chữ, bố Viết Hà hỏi con: "Có thể lúc đó quá bối rối, con có hành động gì khiến khán giả có nhận xét như vậy chăng?" nhưng Hà vẫn không thể nghĩ ra "cái bắt tay" nào "không thân thiện". Phải đến khi đọc dòng tâm sự của một độc giả khác nhắc Hà lần sau phải dùng hai tay khi bắt tay với người lớn tuổi.

Lúc này Hà mới "À!" lên một tiếng bất ngờ và nở nụ cười nhẹ nhõm: "Thì ra là vậy! Mong mọi người thông cảm vì lúc đó tay em phải cầm hoa mà."

Mỗi khi có câu trả lời thú vị, vui vẻ, Hà đều muốn gõ mặt cười bên cạnh để thể hiện tâm trạng vui vẻ và hơi bông đùa của mình.

Trong suốt buổi giao lưu, Lê Viết Hà rất hay cười. Vẫn là nụ cười hồn nhiên và tự tin được nhiều độc giả khen "dễ thương" của Hà trong trận chung kết.

  • Bài: Lan Hương
  • Ảnh: Lê Anh Dũng

Chuyen dong troi ngay ca thang 4- Sóc trở thành doanh nhân.




Đúng vào cái ngày sặc mùi... cá mắm hôm qua, Sóc đã có một quyết định có thể làm thay đổi cuộc đời. Thành lập công ty cho riêng mình. Nhỏ thui. Nhưng hy vọng sau này nó sẽ lớn mạnh, biết đâu có ngày trở thành tập đòan thì seo? hehe. Ước mơ mà, có mất mát gì đâu? Cứ ước...

Híc. Từ sáng sớm đến tối mịt lo chạy chọt ba vụ thủ tục mệt phờ người. Cũng may là không đến nỗi phiền hà, sách nhiễu.

Phù, từ nay sẽ phấn đấu nhiều hơn...

Cố lên Sóc Nâu!