Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2007

Ôi, Thứ 6- 13

eo oi, ban dinh ghe tham ta, Thu 6, ngay 13. Ta se cho xem ban dinh doi vao mat ta nhung gi nua day!

Dung noi noi am anh cua ta lan nay la... ac ac...

7:55pm:

Kết quả cuộc găp gỡ đây rồi.

Trước hết là MƯA!

Thề có trời đất! Hoạ hoèn lắm bạn mới liên lạc, mà mỗi lần như thế là trời đổ mưa! hahaha...

Sau một hồi chuyện vãn chả an nhập vào đâu (xưa nay vẫn thế), bao gồm cả cái mánh khoé đục khoét tiền bạc cty theo cái cách tủn mủn mà một nhân viên quèn như bạn có thể, bạn bày tỏ nguyện vọng được mượn tiền! hơ hơ...

Thì ra, bạn vẫn nhớ đến ta, để mà mượn tiền, một mục đích khác bên cạnh cái mục đích cao cả là...vận dụng mối quan hệ vào những lúc khó khăn như lần trước bạn không ngại ngùng dội thẳng vào mặt ta.

Nghĩ sao thế nhỉ? 30 cây số, không xa hơn quãng đường mà ta vẫn thường "lai" bạn lượn khắp SG rồi trở về Cảng Cát Lái khi bạn vào đây thực tập, vậy mà từ khi bạn đặt chân đến SG, bạn chưa một lần đến thăm ta, số lần gọi điện cũng không quá số ngón tay trên 1 bàn tay. Khi ta đến thăm bạn, bạn hỏi ta đi đâu, bạn để mặc ta đi về giữa khuya với chiếc xe đã được báo trước là "có vấn đề" sau khi tạt vào mặt ta một số quan điểm khá hay ho...

Vậy mà, hôm nay, bạn đến đây chỉ để mượn ta tiền. Ta áy náy thay cho cái liêm sĩ của gã con trai là bạn. Bạn "nghèo" quá!

Bạn đã không ngại ngùng phô bày con người mình một cách trần trụi nhất trước mắt ta. Nếu là ngày xưa, có lẽ ta sẽ nói rất nhiều. Nhưng bây giờ... vì bạn bây giờ đã không còn là bạn của ngày xưa.

Chỉ có một câu chân thành gửi đến bạn: Rằng những người thành công thực sự trên cuộc đời này đều nhận thấy, chỉ có tiền thôi thì không thể gọi là thành công.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét