Cuối năm. Bao nhiêu việc phải làm mà lại rơi vào tình trạng trì trệ. Bất lực! Cũng như chiếc áo khoác làm ngã con lừa; như giọt nước tràn ly...
Bao nhiêu chuyện...
Đã cố kiên cường đối diện với mọi chuyện. Và tin tưởng ở mình. Vậy mà...
Cuối cùng cũng rơi vào tình trạng này.
Bức bối vô cùng!
Thế mới biết giới hạn chịu đựng của mình cỡ nào.
Không định khóc. Mà thế thì khó chịu.
Nằm chờ nước mắt, lại chả thấy nước mắt đâu.
Giá cứ khóc ròng rã đi có phải hơn không?
Tự nhiên có cục gì muốn trào ra. Muốn vỡ òa! Thế mà chả vỡ được.
Giá mà nó trào ra được nhỉ? Xem hình thù của nó thế nào mà khó chịu thế!
Khó chịu đến nỗi không thể sống chung, không thể dung hòa nữa rồi.
Nếu có cái máy của Đôrêmon, gọi tên, thưa một tiếng, bấm nút là delete tất cả. Chẳng sao lưu gì ráo. Sẽ chẳng ai còn nhớ đã từng có nó tồn tại trên đời. Sẽ chẳng có ai đau khổ. Nếu có máy, chắc cũng làm một phát.
Mà như thế là trốn chạy, là không dám đối mặt với sự việc, phải không?
Hồi nhỏ từng nghĩ thế nào nhỉ?
Nếu mai mốt lớn lên, đi học, lấy chồng, sanh con đẻ cái, kiếm sống, nuôi con, rồi già, chết, ai cũng như ai, thì sống trên đời làm quái gì nhỉ? Có ý nghĩa gì đâu? Thế thì lớn lên phải làm cái gì đó ra trò, ít ra trước khi chết cũng để lại điều gì mang "dấu ấn cá nhân" chứ!
Lớn lên, cuộc đời dạy cho biết chỉ cần mày có công ăn việc làm, sống tròn đạo hiếu với cha mẹ, có trách nhiệm với bản thân, con cái và thực hiện tốt nghĩa vụ công dân là mày "có ích" rồi con ạ! Chỉ cần thế thôi.
Ha ha...Vậy mà hụp lặn mãi, vẫn thấy mình còn ở vạch xuất phát.
Soi lại bản thân với hồi còn tập tễnh i-tờ, sao mà xấu hổ!
...........................................................................
Vẫn chẳng giải quyết được gì. Chỉ cần tối nay, làm được việc này trước khi trời sáng là sẽ giải tỏa thôi. Nhưng hỡi ôi, nửa tháng rồi vẫn chẳng ra trò. Vậy tối nay có được gì không?
Thôi, cứ quyết tâm. Tối nay nhé Sóc nâu! Không còn thời gian nữa.
Tối nay! Tối nay...
Chúc Sóc nâu may mắn! Trời Phật sẽ gia hộ cho Sóc nâu. Cố lên nghen!
Cuối năm. Thiên hạ rộn ràng chuẩn bị vé Tàu, xe, quà cáp về quê.
Chợt nhớ, mình cũng có quê. Mà lâu lắm chưa về.
Về quê! Nghe sao vui quá! Hồi hộp quá! Rộn ràng quá!
Nhưng mình còn lại gì ở quê?
Quê có chào đón mình không nhỉ?
Không về quê, Tết sẽ về nhà.
Ước gì hai nơi đó ở cùng một chỗ.
Để Tết về nhà, cũng có cả quê.
Nghiệt ngã, nơi gọi là quê lại chẳng có nhà.
Nơi có nhà chẳng phải là quê.
"...Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương"?
Có lẽ tình yêu chưa đủ lớn để đất lạ trở thành quê hương được.
Không là nơi sinh ra, không là nơi lớn lên, tình cờ thành nơi sinh sống. Đất lạ vẫn còn rất lạ! Nên các mối quan hệ thân thiết cũng đếm chưa đầy các đầu ngón tay.
Mỗi ngày gặp gỡ bao nhiêu người, bắt tay bao nhiêu người...
Những mối quan hệ nằm ngoài phạm trù tình cảm.
Đôi khi tự hài lòng với những gì mình có. Hai người bạn để "nói mà không cần suy nghĩ". Thế đã là may mắn! (Quen biết khăp thiên hạ, tri kỷ được mấy người?")
Nhưng bạn bè cũng có cuộc sống riêng, nên đôi lúc thương mình cô độc quá.
Giá mà có một dòng nước, để nỗi muộn phiền được bào mòn mỗi ngày, chắc sẽ không thế này đâu.
Cuối năm! Đầy những nỗi niềm...