Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Phản bạn

Đây là cú knock - out của bổn cô nương dành cho Tân sùng trong chuyến đi thăm vợ chồng con cái hắn hồi tháng 10/2008.




Bỏ nhỏ: Sở dĩ vợ chồng nhà hắn có được miếng đất "mặt tiền" này là vì bổn cô nương đang rắp tâm thử nghiệm cách tải Video lên blog mới mà thoai. hehe... Đừng la lớn, vợ chồng con cái hắn làm 1 trận... hồi đồng là toi mạng bổn cô nương ;-)!

Vợ chồng Đức - Tân trước nguy cơ đổ vỡ hạnh phúc do sự xuất hiện của NTT.
P/s: Entry này cũng hơi quan trọng với NTT vì nó chỉ đường vào kho tư liệu ảnh của bổn cô nương, để dùng vào nhiều việc. He...
Đường vào kho ảnh của NTT:
http://picasaweb.google.com/home?hl=en&tab=bq

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008

Phá phách chơi


0 giờ rồi anh ngủ đi anh, sao anh còn ôm lấy ghitare?

Ra anh còn ham hát ham ca... (Karaoke kiểu... sếp!)


Giang hồ dậy sóng... sông Tiền



Chân dung thủ phạm

Entry đầu, chưa có thời gian viết lách, post mấy tấm hình kỷ niệm, như mội cách lưu giữ nhưng khoảnh khắc vui tươi đã qua, những khoảnh khắc không dễ gì có lại...

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2008

Bậu qua phà Rạch Miễu...




Chiều trên sông Tiền (Ảnh: Nguyệt Thanh Trang)

Cây cầu trong hình là cầu Rạch Miễu, được khởi công ngày 30/4/2002, với vai trò tạo động lực phát triển cho tỉnh Bến Tre, địa phương bị cô lập với các tỉnh ĐBSCL khác bởi bốn bề sông nước Tiền giang.

Cầu Rạch Miễu là công trình cầu dây văng đầu tiên do Việt Nam tự thiết kế, thi công, dài 8.246m. Cầu đã được hợp long ngày 20/8/2008 nhưng chưa thể thông xe.

Hiện nhà thầu đang tiến hành nốt phần thi công bê tông nhựa nóng mặt cầu, hệ thống chiếu sáng, lắp đặt lan can, xây dựng trạm thu phí. Dự kiến cầu sẽ chính thức khánh thành vào cuối năm.

Tổng trị giá đầu tư cầu khoảng 1.400 tỉ đồng, trong đó 58% vốn ngân sách nhà nước và 42% vốn BOT.

Cây cầu hoàn thành sẽ mang lại niềm vui lớn cho nhiều người, đặc biệt là với người dân Bến Tre khi cửa ngõ chính vào tỉnh này rộng mở, cùng với nó là nhiều cơ hội giao thương đầy hứa hẹn...

Nhưng thật lòng cũng thấy tiếc... Tiếc những chuyến phà đã bao năm tận tụy đưa khách sang sông.

Rồi đây, hình ảnh đó sẽ không còn.

Có cảm giác như sắp phải mất một cái gì thân thương lắm...

Rồi đây, mỗi khi bon chen mệt mỏi chốn thị thành, tìm về ẩn dật ở xứ dừa, bậu sẽ không còn qua phà Rạch Miễu để ai đó lẽo đẽo theo sau nữa... Bậu sẽ được bon bon trên cây cầu dây văng mới biết bao thuận tiện. Nhưng, ngược lại, bậu mất đi cái phút thanh thản ngắn ngủi đứng trên phà, thả hồn ngắm trời mây sông nước, ngắm những xóm làng ven sông xum xuê cây trái, ngắm những nắng sớm, những chiều tà và những giề lục bình vô định trên sông... Ngắm cho thật đầy, hít cho thật sâu, để khi dời gót, lại thêm nhớ, thêm thương mảnh đất và con người hồn hậu ở miền sông nước hiền hòa này...

Và, bậu cũng không còn mấy cơ hội để giương máy chộp lại những khoảnh khắc như ráng chiều hôm ấy.

Tiếc...

Thứ Hai, 1 tháng 9, 2008

Quốc kỳ ơi, đâu rồi?




Sáng sớm đã nhận được vài cuộc gọi hỏi về kế hoạch ăn chơi nhảy nhót trong dịp nghỉ lễ. Nhưng mình phải đi cày để... đối phó với lạm phát. kaka...

Đang tự nhủ "lao động là vinh quang", vùi đầu vào cái tin các hãng lữ hành không dám nhận tour vì giá cả đắt đỏ, bỗng thấy dân mình giàu quá! Mặc dù vẫn la làng về lạm phát nhưng cũng không hề cắt giảm ngân sách ăn chơi.

Cũng hơi ngạc nhiên, thiên hạ đang được nghỉ lễ. Và hình như thiên hạ quan tâm nhiều đến việc được nghỉ mấy ngày? ngày nghỉ rơi vào thứ mấy? điểm đến là gì hơn là lý do tại sao được nghỉ; hơn là ý nghĩa của cái ngày xa lắc cách nay 63 năm, để giờ đây ta được tha hồ an chơi nhảy nhót...

Cái ngày đó đã xa thật rồi, đúng hơn là "xa" trong tâm tưởng không ít người. Không khó để thấy một điều rằng nhiều người trẻ có thể trang trọng kỷ niệm ngày mất của Trịnh Công Sơn chứ không mấy ai tổ chức kỷ niệm ngày Quốc Khánh và ngày mất của Bác "muôn vàn kính yêu"!

Không khó để nhận ra rằng, năm nay các bloger hình như "quên" treo quốc kỳ trên blog, trong khi cách đây 1 vài năm, chuyện treo cờ trên blog trở thành 1 làn sóng về tinh thần tự hào dân tộc trong lớp trẻ, để nhìn vào đó, có thể vững 1 niềm tin rằng người trẻ không hề quay lưng với lịch sử...

Bloger không "treo cờ" nhân ngày Quốc khánh, phải chăng họ quên? (có hội chứng "quên" the kiểu... bầy đàn không ta?) hay họ bận bịu với gánh nặng cơm áo gạo tiền thời lạm phát? (hình như không, họ vẫn đi du lịch ào ào...) hay vì một nguyên nhân nào khác?

Ngày mai là 2/9, nhẩm đọc bài thơ cũ từ thời lớp 3:

"Hôm nay sáng mồng hai tháng chín

Thủ đô hoa ngàn nắng Ba Đình

Muôn triệu tim chờ, chim cũng nín

Bỗng vang lên tiếng hát ân tình..."

Bây giờ thì muôn triệu con tim đang háo hức với những chuyến du lịch xa rồi. Và con tim mình đây, sao cũng không còn dâng trào cái cảm xúc thiêng liêng như những ngày bé thơ - mỗi lần đọc bài thơ là một lần lạc giọng, một lần cay xè mắt vì... hạnh phúc!

Than ôi!

Quốc kỳ ơi!

Cảm xúc ơi!

Đâu cả rồi???

P/s: Vừa viết xong thì một pác Đảng viên đề nghị chiều nay đi nhậu để "thể hiện một quan điểm chính trị cho nó rõ ràng". kakaka... Té ra lúc nãy mình đã nghĩ sai... Thành thật cáo lỗi!

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Bình yên!




Cái nhóm bạn từ thời sinh viên tụ tập, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nói... thả cửa mà không cần đắn đo, suy nghĩ... Trở lại với nơi chốn của chính mình, với những khuôn mặt cũ rích, mốc xì mà thấy an tâm, thanh thản lạ lùng.

Mà có khi chẳng cần nói gì, chính xác là không có chuyện gì để nói. Nhưng chỉ cần ngồi cạnh nhau, nhấp ngụm cafe đăng đắng, ngòn ngọt tan nơi đầu lưỡi, ngắm dòng người tất tả ngược xuôi dưới phố cũng đủ thấy ấm lòng, thấy bình yên đến lạ...

Mới đó mà thời gian đi nhanh quá! Đã kịp cho một khoá nhà báo nữa "ra lò". Cuộc sống cứ cuốn người ta đi, đi mãi, có đôi khi tưởng chừng như quên mất mình đang ở đâu, đang hướng về mục đích nào... Ba cơ quan báo chí nằm cách nhau trong bán kính 50m, bạn bè thân- sơ có cả, vậy mà có khi đến mấy tháng mới gặp một lần.

Mỗi người một cuộc sống, một mục tiêu và một mối lo toan rất riêng phải đối diện. Mỗi người một quê hương, một mảnh đất riêng để phát triển... Ừ thì biết làm sao... Huống gì, cuộc sống lúc này, giai đoạn báo chí lúc này lại đầy bất trắc...

Thời gian qua đi, cuộc sống, môi trường khác nhau cũng khiến tính cách mỗi người ít nhiều thay đổi. Song, rất may là cái tình cho nhau vẫn nguyên vẹn như thuở nào... Rồi những lần gặp nhau ít ỏi, lại có thể tha hồ bốc phét, tha hồ phát ngôn, tha hồ ồn ã, tha hồ im lặng mà thấy lòng thanh thản, nhẹ tênh...

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2008

Phong cách mới, diện mạo mới!




Cơn bão Sóc Nâu đã trở lại...

kakaka....

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2008

Nhảm!

Dính vào một vụ rất nhảm!
Tốn thời gian đọc blog quá!
Nhưng sẽ không mắc lỡm bọn đó đâu!
Tập trung vào công việc thôi!
Xong công việc, sẽ trở lại vấn đề

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2008

Mưa!

Hôm nay 8-3, tự nhiên trời mưa...
Tự nhiên thấy trong lòng nao nao nỗi nhớ.
Nhớ những chiều mưa nào, những đêm mưa nào rất xa xăm...
Xa lắm... Xa đến nỗi tưởng chừng nhạt nhoà trong tâm tưởng. Nhưng cứ mỗi lần trời mưa thì nỗi nhớ chợt ùa về, nhoi nhói...
Nhớ những chiều mưa nào, những đêm mưa nào rất gần mà tháng ngày còn có thể gọi tên...
Tự nhiên mưa,
tự nhiên nhớ.
Đến cung lúc nhưng cơn mưa qua rồi mà nỗi nhớ vẫn đọng lại, âm ỉ trong tim...
Không biết lúc này, trên thế gian có ai nhìn mưa và nhớ như mình không nhỉ?
Chắc là không!


Thứ Tư, 5 tháng 3, 2008

Dở hơi

Có một gã dở hơi và hợm hĩnh đã gủi cho Sóc cái này. Ai rảnh đọc chơi.
Àh, nickname (cũng là bút danh) của gã là Đông A, Nguyễn Đông A- một ngôi sao mới xẹt trên bầu trơi blog vừa đen vừa bẩn.

Sent To: Sóc nâu

Cám ơn

Hihi… ! Thì ra bà là phóng viên Đài PTTH Đồng Nai giờ làm Việtnamnet, hèn chi bà binh vực cho ông nhà sư ấy quá. Ở Đài trước của bà tui có quen với Bích Vân, bà này cũng hơi chằn…hihi! còn mấy đứa phóng viên nhỏ nhỏ thì đều hiền lành, trừ bà ! hihi!
Bà nói gì mà ông anh hai gởi MS chửi tui vậy, tui ghét quá remove ổng rồi, hết còn comment gì được ở blog tui! hihi… !
Nhưng cũng nhờ bà mà tôi nảy ra ý tưởng mới đấy ! Bà không cho post về ông thầy chùa ấy nên tôi không post nữa ( vì nghĩ chắc bà là Fan của ổng ! ), tôi đành post người khác, suy đi nghĩ lại tôi chọn HCM ! hihi ! Post ông này dễ bị ở tù như chơi, lại tìm bài vượt tường lửa hơi mệt ! nhưng tôi cũng post một lọat bài rồi ! và nhiều blog khác đã ủng hộ và bắt chước , nhưng họ lại tập trung tìm hiểu đời tư của ông Cụ, nên gây nên một cuộc kịch chiến giữa hai phe: chống và ủng hộ!hihi! Nhưng tôi vẫn bình an vô sự!hihi! Dù sao cũng nhờ bà, như là một sự gợi ý cho tôi kiếm chọn và post đề tài này! hihi!
Tôi cảm thấy mến, thích bà lắm ! Nếu sau này lỡ trời sui đất khiến, duyên đưa đẩy bà mà là vợ tui, chắc tui nâng niu, chìu chuộng lắm đấy ! hihi…. !
Cám ơn bà đã gợi ý cho tui, hôm nào đưa lên blash tuyên dương! hihi!
Vào link này để thấy tôi đã có vô số bạn bè(hihi!) :

http://360.yahoo.com/friends-YlwJxbU_fLPCoMn8Ddbg_XxAahC4H2bA

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2008

Thêm Một



Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thể nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiếp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay.

Trần Hoà Bình


Đơn phương
Phạm Đức - 1992

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư



Dại khờ
Xuân Diệu

Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khỏ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc



Kẻ đi tìm tình yêu

(Ai bik tên tác giả, chỉ dùm)

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em

Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau


Nước chảy, hoa trôi...

Không biết cái "đấng" mình cầu xin có nghe thấy lời van nài khẩn thiết của mình không nhưng rõ ràng đã linh nghiệm.

Đáng ra thì mình đã vui. Và thực tế thì mình đã vui chút chút. Nhưng đó là "niềm vui ngắn chẳng tày gang". Một niềm vui không trọn vẹn. Niềm vui đó đã lấy đi niềm vui của người khác. Không có lỗi trong chuyện này, nhưng mình vẫn cảm thấy rất ái ngại...

Lúc này đây, có thể có một ai đó đang rất buồn, rất sốc, rất tức tối... Và người ta cho rằng mình là nguyên nhân của tất cả điều đó...

Nhưng mình không biết và cũng chẳng có quyền gì cả. Mình không muốn nguyện vọng của minh lại đạt được trong tình cảnh éo le này.

Có thể nguyên nhân nằm một phần ở chính bản thân người đó, (mình không rõ). Nhưng người đó không ngờ lại thế này. Có thể sự xuất hiện của mình chỉ là tình cờ. Và tất cả chuyện này chỉ là "tình ngay lý gian" mà thôi.

Chắc là người đó rất oán hận mình. Nhưng biết làm sao được? Mình phải làm gì?

Việc duy nhất mình có thể làm trong lúc này là làm tốt công việc của mình. Chỉ có thể và chỉ nên như vậy thôi, Sóc à.

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có TÌNH THƯƠNG ở lại đời.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008

Lời nguyện cầu đầu năm

Mô Phật! Xin cho em làm dân... kê tính!
Em đã bắt đầu oải với lao động, đào tạo, việc làm
Em mất hứng với chính trị- xã hội
Em vô cảm với điện, nước, giao thông
Em tuyệt giao với văn hoá, giáo dục.
Em "mù màu" với thể thao, đấu - đá
Lời nguyện cầu đầu năm
Lần đầu tiên
(không dám chắc là cuối cùng)
Dẫu em vẫn dặn lòng hạn chế chuyện xỏ xin
Chuyện thọ ơn sẽ dẫn đến bao điều rắc rối.
Nhưng...
Xin cho một lần, em tha thiết khẩn xin
Chỉ một lần thôi
Cho em được làm dân... kê tính
Hic...

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2008

Năm mới, nhiều cái mới.

Năm mới!
Cơ quan mới!
Sếp mới!
Đồng nghiệp mới!
Bạn mới!
Chỗ ngồi mới!
Máy tính mới!
Nhiều cái mới wá!
Cũng hân hoan.

Về sếp. Mới thì có mới, nhưng thật ra cũ thì cũng cũ. Mới với cơ quan, với một số đồng nghiệp. Nhưng với một số ít khác và với ta thì cũng cũ.

Nơi sếp vừa ra đi, bao nhiêu đồng nghiệp tiếc nuối, ngậm ngùi. Nơi sếp vừ đến, là cái chỗ ta đang ở đây, bao nhiêu đồng nghiệp ngổn ngang tâm trạng. Ta thì thấy bình thường. Ở đâu cũng là làm việc cả. Mà đã làm việc với sếp rồi, nên biết chắc là sẽ không được phép lơ tơ mơ,và rùi sẽ lên tay nhanh thôi.

Sếp là một "cây đa cây đề " cội rễ xuề xoà trong làng. Tuy vậy, không phải nhờ đến... thần đèn, người ta cũng đã "bứng" sếp ra khỏi cái mảnh đất mà sếp từng ngự trị suốt 23 năm một cách dễ dàng mà không cần lý do lý trấu gì sất.

Hy vọng với sự "khắc nghiệt" và cầu toàn của sếp, anh em nhà mình sẽ lên tay. Báo nhà mình sẽ có nhiều người click chuột, doanh thu quảng cáo sẽ tăng ào ào, nhuận bút tăng vùn vụt (vụ này là đang mơ!)

Về cái bộ máy tính. Mới thì có mới. Nhưng là cũ người mới ta. Vì nó mới được đẩy ra trong đợt thanh lý máy vừa rồi. Nay có ta nó lại tiếp tục vai trò phục vụ sự nghiệp báo chí cao cả. Như cậy là tuổi đời của nó sẽ được kéo dài hơn. Có thể là đến khi nó hơi tàn lực kiệt ta mới tha cho nó cũng nên. hehe...

Về cái chỗ ngồi mới. Có khung cửa sổ nhìn ra một khoảng trời be bé xinh xinh. Có cái mái ngói trông giống cái nóc chợ Bến Thành của cơ quan nào hổng bik. Nhưng không phải màu đỏ tươi mà là màu đen sì. Được cái bên kia cũng có một mảng xanh của cành phượng vĩ bạc màu sương gió bù lại. Túm lại cũng có chỗ cho cái tâm hồn vốn hay treo ngược cành cây của Sóc ta phiêu lãng.

Về đồng nghiệp mới, chưa biết nhiều nhưng nhìn chung là dễ chịu, dễ gần. Một số ngừoi rất tốt bụng và nhiệt tình. Một số khác rất đáng yêu. Bước đầu thế là ok rồi.

Về tay bạn đồng nghiệp mới. Tay này cũng cầm tinh con chó như mình nhưng hắn thuộc hàng con nhà giàu học... không giỏi. Theo lời hắn tự thú thì hắn xuất thân là dân Marri Cuire. Được cái là chưa đổ đốn. Con trai, 27 tuổi nhưng nhìn trẻ, và tính tình cũng nhí nhố như con nít. Có hắn để nói chuyện, đi ăn cùng, đi về cùng (cùng đường), đặc biệt là đi lòng dzòng Hồ Con Rùa cùng cũng dzui!

Thôi, coi như thế là năm mới với sự khởi đầu mới cũng tương đối ổn.

Vấn đề còn lại là nỗ lực thôi.

Gắng lên Sóc nhé!

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2008

Viết cho ngày tình yêu

Sau một đêm vật vã đẻ ra 4 cái gọi là tác phẩm báo chí, lại thêm sáng đến giờ dán mắt vào màn hình để... làm thì ít mà chơi thì nhiều, Sóc đã bắt đầu cảm thấy "chân yếu, mắt mờ, tóc bạc". Than ôi!

Nhưng thôi, cũng phải cố gắng viết một cái gì đó cho ngày mai, ngày lễ tình nhân.

Năm nay, lại nhận được những lời chúc đã có từ những nhiều năm cũ. Thấy chạnh lòng trước những câu hỏi về kế hoạch cho cái ngày đầy ý nghĩa đó. Cũng như đã từng khó xử trong những ngày Tết ở quê khi có ai hỏi thăm về một người mang tên ấy. Nhưng biết làm sao được! Thôi thì mong ngày mai cũng bình thường như mọi ngày. Sóc cầu mong ngày mai của mình không bị khuấy động bởi thứ tình cảm nặng nề, u ám đó. Ngàn vạn lần Sóc muốn được yên.

Lúc này mà nghĩ đến tình yêu, thì cảm giác có chăng chỉ là sự mỏi mệt, rã rời. Đã có lúc ước rằng giá như trái tim mình hoàn toàn băng giá, đừng biết rung động, đừng biết nhớ nhung, hờn giận. Thế nhưng con tim là thứ khó bảo nhất. Dù đã biết tình yêu với mình là thứ vô cùng xa xỉ, dù đã biết ai kia không xứng đáng với tình yêu của mình, mà sao vẫn cứ nhớ nhung.

Rõ khổ!

Trời ời, đầu nhức như búa bổ. Hậu quả của đêm qua đây. Về thôi, mai viết tiếp vậy.

Một thoáng Di Linh




Thác Liliang

Từ TP.HCM, xuôi theo quốc lộ 20 khoảng 246 km về phía Bắc, trên tuyến đường về TP. Đà Lạt, chúng ta sẽ đi qua một vùng cao nguyên trù phú và yên bình của tỉnh Lâm Đồng . Đó là Di Linh, nơi của những sườn đồi, những thung lũng bạt ngàn màu xanh của cà phê, của chè, của hồ tiêu, bông vải và của cả ngàn thông vi vu trong chiều lộng gió.

Đến với Di Linh, dù trong một ngày nắng vàng trải khắp các sườn non, bạn vẫn có thể cảm nhận cái lạnh như đang len lỏi vào từng tế bào, từng mạch máu.

Không ồn ào như chốn Sài Thành phồn hoa đô hội, không kiều diễm như Đà Lạt mộng mơ, Di Linh lặng lẽ, mộc mạc mà vẫn làm say lòng du khách với sương mù bảng lảng trên những ngọn đồi xanh, với những triền hoa dại tím, vàng chen nhau ven các con dốc quanh co uốn lượn.

Di Linh phù hợp với những ai yêu thích sự tĩnh lặng và thanh khiết vốn có của đất trời. Sớm mai thức giấc, ngắm vầng dương đang nhô lên phía sau dãy núi, hít thở thật sâu vào lồng ngực cái không khí trong lành, thoang thoảng mùi cây cỏ, cảm thấy như ta đã là một phần của Di Linh., như Di Linh đã ở trong ta tự khi nào.

Thả những bước nhàn du dọc theo con dốc nhỏ, ghé một quán nhỏ ven đường để chậm rãi nhấp từng ngụm cà phê thật đậm giữa cái lạnh se sắt của cao nguyên. Khách có thể không nhớ tên vì một lần ghé quán, nhưng chắc chắn sẽ không thể quên cái quán vắng bên đồi, giữa bốn bề mênh mông thung lũng, phía xa là những vạt đồi xanh ấp ôm nhau trong mây trắng chập chùng.

Nếu vẻ đẹp kia được đánh thức, thì chắc hẳn Di Linh không chỉ được biết đến với cà phê, nông sản, với cái khí trời se lạnh mà sẽ còn được biết đến như một địa chỉ của những khu du lịch sinh thái, nghĩ dưỡng, những sân golf tuyệt hạng, những tour leo núi đầy thách thức và mạo hiểm.

Chiều trên những đồi thông, vượt qua bao nhấp nhô đồi núi, phóng tầm nhìn qua những đồi chè xanh thẳng hàng tăm tắp, lắng nghe gió đùa vi vút trên những cành thông ngả bóng giữa rừng chiều để rồi cuối cùng, dừng chân ở thác Liliang, cảm nhận sự hùng vĩ của thiên nhiên từ đám bọt tung trắng xóa đổ xuống từ độ cao hơn 30 thước. Mây nước như nối liền làm một dải, đất trời như hòa quyện vào nhau ở chốn nước non này.

Di Linh không thiếu những thác, hồ tự nhiên kỳ vĩ và nên thơ như thế. Ai đã từng một lần dừng chân ở thác Bobla, chắc chắn sẽ không khỏi sững sờ trước vẻ đẹp tự nhiên của thác nước này. Thế nhưng, vẻ đẹp ấy hãy còn lẩn khuất trong cái hoang sơ của đại ngàn mà chưa được khám phá, tôn vinh theo đúng tầm của nó.

Di Linh vẫn như một cô gái quê mộc mạc, gần gụi mà duyên dáng đến khó rời. Cô gái ấy đang cần một phép lạ để hóa thân thành cô Tấm xinh đẹp, thảo hiền, muôn người biết đến; để chặng đường TP.HCM – Đà Lạt như ngắn hơn bởi có cô gái Di Linh vẫn đợi chờ khách lạ dừng chân thưởng ngoạn.

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2008

NGHĨ KHÁC, LÀM KHÁC, CHƠI CŨNG KHÁC!

Viết những dòng đầu tiên cho blog sau một thời gian dài xao nhãng,

Những dòng đầu tiên khởi đầu cho một năm mới...

Đặt vào đây những quyết tâm, những dự định, những khát vọng còn dở dang từ năm cũ. Dĩ nhiên, có cả những dự định mới, khát vọng mới, mục tiêu mới cần hướng đến...

Năm mới, nhất định sẽ SỐNG và NGHĨ tích cực hơn.

Hãy xếp lại những nỗi buồn năm cũ. Cái gì đã qua hãy cố gắng để nó qua đi một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Những gì không xứng đáng, hãy kiên quyết nhấn phím "Delete"!

Hãy coi những thất bại như là những bài học kinh nghiệm để ta trưởng thành hơn, vững chãi hơn giữa sóng gió cuộc đời!

Hãy sống thật kiên cường dù cuộc đời có nghiệt ngã đến đâu!

Hãy luôn hướng lên, nhưng đôi khi cũng phải biết nhìn xuống để thấy mình hãy còn may mắn!

Hãy lao động với tất cả đam mê và cố giữ lửa với nghề, dù nghề lắm phen khiến ta bầm dập, te tua, tơi tả!

Hãy bao dung, độ lượng hơn với người đời và với bản thân. Âu đó cũng là cách để cuộc sống dễ chịu hơn!

Hãy sáng suốt tách bạch mọi thứ, đừng để tất cả trở thành mớ boòng boong không lối thoát!

Hãy nhớ rằng phím F5 vẫn luôn sẵn sàng chờ ta sử dụng!

Hãy biết ơn cuộc đời vì quanh ta vẫn còn nhiều người tốt, bạn tốt, sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ những khi ta tưởng chừng mình bế tắc, tuyệt vọng nhất!

Hãy hiểu một cách sâu sắc và tường tận rằng mọi hạnh phúc hay khổ đau trong đời đều do chính mình mà ra.

Hãy yêu thương, chăm sóc gia đình và bản thân nhiều hơn!

Cuối cùng, hãy luôn ghi nhớ những gì đã tự nhủ hôm nay, Sóc nhé!

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2008

Đờm Dzĩnh Hưng



Vùng Trời Bình Yên
Bình Minh Sẽ Mang Em Đi
Sáng tác: Nhạc Nước Ngoài - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Cô Đơn Mình Anh
Sáng tác: Tuấn Thăng - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Góc Phố Rêu Xanh
Sáng tác: Nhật Trung - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Hãy Đến Đây Đêm Nay
Sáng tác: Nhạc Nước Ngoài - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Lạc Mất Mùa Xuân
Sáng tác: Nhạc Nước Ngoài - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Lối Nhỏ Vào Đời
Sáng tác: Phạm Minh Tuấn - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Say Tình
Sáng tác: Nhạc Nước Ngoài - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Sẽ Yêu
Sáng tác: Đàm Vĩnh Hưng - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Số Phận
Sáng tác: Nhạc Nước Ngoài - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Tình Đời Nghệ Sĩ
Sáng tác: Nguyễn Ngọc Thạch - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Tình Ơi Xin Ngủ Yên
Sáng tác: Nhạc Nước Ngoài - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Tình Yêu Không Lời
Sáng tác: Thuận Yến - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Vùng Trời Bình Yên
Sáng tác: Vĩnh Tâm - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng


Thương Hoài Ngàn Năm
Ai Đưa Em Về
Sáng tác: Nguyễn Ánh 9 - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Ai Về Sông Tương
Sáng tác: Thông Đạt - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Bài Thánh Ca Buồn
Sáng tác: Nguyễn Vũ - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Bản Tình Cuối
Sáng tác: Ngô Thụy Miên - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Bên Đời Hiu Quạnh
Sáng tác: Trịnh Công Sơn - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Cỏ Úa
Sáng tác: Lam Phương - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ
Sáng tác: Trịnh Công Sơn - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Em Đi Bỏ Mặc Con Đường
Sáng tác: Trịnh Công Sơn - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Lệ Đá
Sáng tác: Trần Trịnh - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Lời Cuối Cho Em
Sáng tác: Nguyễn Vũ - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Mộng Dưới Hoa
Sáng tác: Phạm Đình Chương - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Nỗi Lòng
Sáng tác: Nguyễn Văn Khánh - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Phôi Pha
Sáng tác: Trịnh Công Sơn - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Tháng Sáu Trời Mưa
Sáng tác: Hoàng Thanh Tâm - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Thành Phố Mưa Bay
Sáng tác: Bằng Giang - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Thương Hoài Ngàn Năm
Sáng tác: Phạm Mạnh Cương - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Tình Lỡ
Sáng tác: Thanh Bình - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Tình Nhớ
Sáng tác: Trịnh Công Sơn - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn
Sáng tác: Văn Phụng - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Xin Dìu Nhau Đến Tình Yêu
Sáng tác: Đỗ Kim Bảng - Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng