Sau một đêm vật vã đẻ ra 4 cái gọi là tác phẩm báo chí, lại thêm sáng đến giờ dán mắt vào màn hình để... làm thì ít mà chơi thì nhiều, Sóc đã bắt đầu cảm thấy "chân yếu, mắt mờ, tóc bạc". Than ôi!
Nhưng thôi, cũng phải cố gắng viết một cái gì đó cho ngày mai, ngày lễ tình nhân.
Năm nay, lại nhận được những lời chúc đã có từ những nhiều năm cũ. Thấy chạnh lòng trước những câu hỏi về kế hoạch cho cái ngày đầy ý nghĩa đó. Cũng như đã từng khó xử trong những ngày Tết ở quê khi có ai hỏi thăm về một người mang tên ấy. Nhưng biết làm sao được! Thôi thì mong ngày mai cũng bình thường như mọi ngày. Sóc cầu mong ngày mai của mình không bị khuấy động bởi thứ tình cảm nặng nề, u ám đó. Ngàn vạn lần Sóc muốn được yên.
Lúc này mà nghĩ đến tình yêu, thì cảm giác có chăng chỉ là sự mỏi mệt, rã rời. Đã có lúc ước rằng giá như trái tim mình hoàn toàn băng giá, đừng biết rung động, đừng biết nhớ nhung, hờn giận. Thế nhưng con tim là thứ khó bảo nhất. Dù đã biết tình yêu với mình là thứ vô cùng xa xỉ, dù đã biết ai kia không xứng đáng với tình yêu của mình, mà sao vẫn cứ nhớ nhung.
Rõ khổ!
Trời ời, đầu nhức như búa bổ. Hậu quả của đêm qua đây. Về thôi, mai viết tiếp vậy.
Sao buồn vậy ! Giống tui !
Trả lờiXóa