Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2007

Hay!

Đã nghe nhiều, thấy nhiều về chuyện các nhà... xào báo.

Đã từng bị xào nguyên bài nhiều lần. Có những cái PS 10 phút viết cho các Đài Bình Dương, Đồng Nai nhưng lại được phát ra rả trên HTV với những hình ảnh hòan toàn mới. Chất lượng hình ảnh cực tốt! Tên người thực hiện cũng khác. Chỉ có lời bình là không sai một cái dấu chấm, dấu phẩy nào.

Chuyện bắt gặp bài của mình viết cho Đài này, báo kia "được" đăng trên tạp chí nọ cũng bình thường...

Nhưng,

Không tức vì đó là sản phẩm mình đã bán một cách rẻ mạt cho doanh nghiệp bằng đồng lương còm cõi của đứa SV mới ra trường. Nó thuộc về DN nào, doanh nghiệp đó toàn quyền sử dụng. Mình không có quyền.

Có điều, bây giờ, chính thức làm ở một cơ quan truyền thông, cứ tưởng "gà cùng một mẹ chớ... xào nấu nhau".

Thấy người khác xào bài. Coi thường! Ai ngờ... Bị một đồng nghiệp lớn (chữ "lớn" hiểu theo nghĩa tường nguyên thì chính xác hơn) xào bài!

Không phải cảm giác tức, quen rồi. Nhưng thật sự bất ngờ! Có lẽ, từ nay cái nhìn sẽ khác trước. Khác rất nhiều!

Dù chỉ móc một đọan thôi, nhưng không thèm hỏi tác giả của nó một tiếng. Đâu có được! Trong khi đó, PS của mình thì lại phát sau chương trình đó. Ngay khi làm chương trình, có mình ở đó, cũng "không nỡ" nói với mình một câu nào. Kỳ vậy? Lòng tự trọng bỏ đi đâu?

Cái gọi là "lao động phóng viên" của họ bỏ đi đâu?

Hay họ coi cái việc cắt xén, sao chép bài của người khác là chuyện bình thường, không có gì ầm ĩ? Quen rồi chăng?

Làm nhà báo, nói ra rả về những thứ gọi là "quyền sở hữu trí tuệ", rồi thì " bản quyền tác giả"... Vậy mà chính nhà báo lại là người vi phạm cái quyền đó một cách trơ trẽn nhất. Là sao?

Không chạy đôn chạy đáo đi chầu chực để ghi hình, phỏng vấn nhân vật thì chớ. Không viết nổi một câu cho ra trò hay sao mà phải bê nguyên si lời bình của đứa con nít mới vào nghề?

Nếu sự thật là thế, làm nhà báo để làm gì?

Mà tại sao lại làm nhà báo được nhỉ?

Hay!

9 nhận xét:

  1. Rất thông cảm với em, một người nhiều dũng khí. Anh em mình mặc dù sinh sau đẻ muộn nhưng kiên quyết không học thói hư tật xấu đó nghe em.

    Trả lờiXóa
  2. Chu chen iu, cái nghề "báo" nì cũng lém rắc rối nhỉ, nhưng mà cứ nghĩ.. vì mình viết wa' hay, vì mình wa' giỏi nên họ mới en cắp ý tưởng của mình, kệ họ, nghĩ như rứa có lẽ sẽ...bớt xì trét hơn đó Sóc Brown

    Trả lờiXóa
  3. Vâng. Em nghĩ nếu non kém về nghiệp vụ, thiếu kinh nghiệm, em sẽ bồi dưỡng từ từ, chứ nhất quyết ko thèm chơi cái trò đó. Ê mặt lắm!

    Trả lờiXóa
  4. Khổ thân nàng sóc nhà ta!

    Trả lờiXóa
  5. ừ hé. Câu chuyện của Sóc nâu vừa hay, vừa "vui". Thôi thì cứ nghĩ như $ đi. Cũng là một giải pháp hay (duy nhất) để tự giải toả sì trét đấy chứ!
    Chuyện chỉ có ở làng báo và cũng chỉ có ở Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  6. Làm người ai làm thế?

    Trả lờiXóa
  7. Chời, khổ dữ, chia puồn với chị. Nhưng biết đâu nhờ vậy mà bài của chị lại "đi sâu vào trong quần... chúng" một cách triệt để hơn, hê hê.

    Trả lờiXóa
  8. Gi ma buc xuc vay nho? Doi voi mot so nguoi, chuyen do cung binh thuong!
    Thoi thi biet de hieu, va quen di nha!

    Trả lờiXóa