Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2007

Thuốc đắng...

Hix, công nhận mình "trâu bò" thật đấy! Một ngày rã rời mà còn leo lên mạng. Mà hình như ngày nào không vào Blog lượn vài vòng, mình ăn ko ngon hay sao í.

Hôm nay được tháp tùng và trò chuyện cùng đồng chí Dương Trung Quốc, quả là một vinh dự lớn lao cho Sóc (xin được mạn phép gọi Người bằng hai từ "đồng chí". Thật ra, đây chỉ là... bệnh nghề nghiệp thôi, chứ tư cách thì chưa đủ). Còn cử tri thì ôi thôi, khỏi phải nghi ngờ về niềm hân hoan, phấn khởi của họ khi nhìn thấy đồng chí Quốc bằng xương bằng thịt. Rứa nên hậu quả là nhà Đài đã trễ đưa tin TS tối vì cử tri "cướp diễn đàn", tranh thủ trút bầu tâm sự với người mà họ tin chắc đã không nhầm khi quyết định bỏ lá phiếu vào thùng bầu cử. Là đại biểu bán chuyên trách nhưng cái tâm và cái "tầm" của đồng chí đã thuyết phục được người dân, đã "xoa dịu" được lòng dân. Những gì đồng chí nói thật sự xuất phát từ sự đồng cảm sâu sắc với những nỗi niềm của nhân dân. Nhân dân yêu mến và kính trọng Người không chỉ bởi trí tuệ uyên thâm mà còn bởi cái tâm trong sáng, vì nước vì dân của con người ấy. Người như thế, nếu mất đi (nói dại) là một tổn thất lớn của đất nước này, dân tộc này.(Cảm giác này cũng thường xảy ra khi tôi nghĩ đến GS-TS Trần Văn Khê)

Càng đi nhiều, chứng kiến nhiều, càng thấy dân mình còn khổ quá! Mình không nghi ngờ về cái lý tưởng mà mình đang sống cũng như ở cái Đảng mà mình đang phụng sự. Có thể ở thời điểm nào đó, ta có sai, có bảo thủ, có yếm thế... Nhưng điều quan trọng là ta đã, đang nỗ lực sửa đổi và khắc phục hậu quả từ những cái sai đó. Phải thấy sự thật, rằng trong quá trình triển khai và thực thi pháp luật, những sai sót là có thể xảy ra (không sai sao được khi phần lớn cán bộ cơ sở có trình độ hơi bị... "hẻo"). Đáng thất vọng ở chỗ, không ít người trong số họ đã vô cảm đến nhẫn tâm.

Sao họ không một lần đặt mình vào vị trí của người dân, để thấu hết cảnh tình của quần chúng? để thấy cái khổ sở của những người phải xuôi Nam ngược Bắc, đội đơn thưa kiện suốt chục năm ròng vì bị oan sai? để cảm thông với nỗi khổ tâm của những ông bố bà mẹ lần lượt nhìn từng đứa con mình nghỉ học vì không đủ tiền trường do bị thu hồi đất, bị bít lối đi, tuyệt đường sinh sống; để hiểu nỗi nhọc nhằn của những người nhà quê không bán được nông sản chỉ vì những con đường quá lầy lội, thương lái không vào tới; để hiểu nỗi tang thương, mất mác của vợ khóc chồng, con trẻ khóc cha chỉ vì những công trình giao thông thi công thiếu trách nhiệm và bị "rút ruột" một cách tàn bạo và vô liêm sỹ; để hiểu được nỗi tủi nhục và phẫn nộ của những người chiến sĩ năm nào từng sống trong lòng địch, không tiếc tấm thân với Tổ quốc giờ bị vu là kẻ cơ hội, man khai lý lịch để được công nhận có công với nước...

"Dân là gốc nước" Muốn nước vững phải an dân, "lấy dân làm gốc" (nhưng than ôi, hình như có kẻ đã "lấy gốc làm... thớt" mất rồi). Cán bộ nào cũng hô hào "dân vận", rồi thì "đầy tớ của nhân dân". Ấy thế mà, dân muốn làm cái gì, cũng phải bắt đầu bằng hai chữ "đơn xin..." Thế ra người làm chủ lại phải đi cầu cạnh, xin xỏ đầy tớ cơ à?

Ai đã một lần đi "xin" mới "thấm" hết nỗi đoạn trường này. Đó là chưa kể có cán bộ còn hoạnh họe, lớn tiếng với cả những người đáng bậc cha chú mình. Có người còn gọi dân bằng cái mỹ từ khá hay ho là "nó".

"Nó"! Là ai vậy? Có phải cán bộ cũng từ "nó" mà ra? Tiếc thay, với chút hào quang của người tạm nắm quyền lực, ai đó đã quên rằng, ông bà họ, cha mẹ họ, anh em dòng tộc họ cũng từ ao bùn gốc rạ mà ra, cũng là những người nhà quê "chân đất mắt toét", chẳng hơn những người dân đang dài cổ chờ đợi để được "ban phát" ngoài kia. Dường như họ cũng quên nốt một sự thật, rằng đến cuối đời, cán bộ cũng thành dân... Họ đã quên hay cố tình quên? Có lẽ họ trung thành với đức tin: "con vua rồi lại làm vua..."?

Sống trong dân mà xa cách với dân. Từ dân ra mà lại cố tạo cái vẻ uy nghi, đạo mạo hợm đời để hách dịch với dân.

Trên chuyến xe trở về sau một ngày làm việc, đồng chí Dương Trung Quốc đã có một nhận xét rất khách quan: "cán bộ rất ngại dân, ngại thôi chứ không phải sợ. Họ chỉ ngại dân trở thành rào cản của họ và né dân mà thôi...". Thế nên mới có chuyện, đi tiếp xúc cử tri mà cán bộ dành 2 giờ để... báo cáo. Dân ớ lên chưa được mấy câu thì đã đến lúc "thời gian không còn nhiều". Và: "Nếu không ai có ý kiến gì nữa thì chúng ta kết thúc tại đây!"

Như một chương trình cài đặt sẵn, mọi sự "kết thúc" đều được kết thúc bằng một câu mà người nghe tưởng chừng được phát ra từ cái máy: "Hội nghị đã thành công tốt đẹp!".

Tiếp theo là màn "mời dùng bữa" với những bia và bọt... bằng tiền của dân.

(Trong khi đó, ở tận "Thiên đình", Thủ tướng rời khỏi hội nghị vẫn phải trả tiền cho bữa trưa của mình).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét