Người về qua cửa phù vân, nghiêng vai trút gánh phong trần đổ đi...
Thôi cũng đành để nước trôi đi
Dẫu bến mơ kia, lòng nhiều háo hức
Nhưng ta sống giữa dòng đời rất thực.
Thôi cũng đành... nước cứ trôi đi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét