Bữa trước đã hạ quyết tâm giảm bớt thú tánh trong người bằng cách gỡ hết bọn chó mèo xuống. Dậy mà, đúng là khó lòng thay đổi cái gọi là "bản chất". Giờ mới thấy là mình tham vọng quá khi làm điều đó. Thiệt ra hỏng dễ chút nào. Mới hồi nãy bước xuống cầu thang, con mắt ngó thấy lũ chó mèo là lại sáng cả lên. Lại một lần nữa không chiến thắng nỗi chính mình. Lòng mềm ra trước lũ chó mèo dễ "xương" của nhà Đài. Không kìm lòng được, thế là lại "dụ khị" tụi nó cho bế bồng. Ui cha! Một cảm giác rất Yomost! Chú miu đen có bộ lông óng mượt, bốn chân trắng muốt mới mềm mại làm sao (Đã từng có "tối tác" dzề chú í: "Chú mèo đen đen có cái chân trắng trắng, đi ngoài nắng mà chú hông có đội đầu...") . Tiếng kiu "meo meo" nghe như nịnh người ta dzậy đó. Cứ lủi lủi chui vào lòng người ta hoài, hay ít ra thì cũng phải cạ cạ đầu vào chân người ta mới chịu được. Nũng nịu vậy ai mà kìm lòng cho được?
Còn tên chó ham chơi và xấu xí thì khôn ngoan quá cỡ, lại cứ hay "chủ động tấn công" người ta không àh. Cứ thấy người ta là tươm tướp tươm tướp, làm như quen biết nhau từ đời nào kiếp nào dzị. Sáng sớm người ta đi điểm báo là bò dậy, chạy ùa ra mà cắn, mà táp, mà cấu, mà xé... Người ta hỏng thèm chơi với thì cái mẹt bí xị, tiu nghỉu. Nói dzậy chứ hắn giỡn dai thí mồ,dễ gì từ bỏ ý định sớm thế. Seo hỏng thương cho được?
Cho nên, Sóc tui thiết nghĩ, cái tham vọng giảm bớt thú tính hôm nọ chắc bất thành wóe!
chó thì bạn V còn chơi chứ mèo thì...dẹp, hehe...
Trả lờiXóa